TÂM SỰ Viết cho đồng đội

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by mynguyenbg, 10/8/18.

  1. mynguyenbg

    mynguyenbg Trung học phổ thông Khi em buồn, hãy chơi em nghe một bản nhạc

    Bữa tiệc nào dù vui đến mấy cũng có hồi kết. Người đến rồi người lại đi. Cuộc sống muôn đời vẫn luôn chảy trôi đâu có đợi ai chút nào. Nhưng những kỉ niệm và nỗi nhớ thì vẫn còn đó.

    Chúng ta đã có những thread rất thú vị để tâm sự chuyện đời thường, nhiều màu sắc như những bài giới thiệu phim, sâu lắng trải lòng suy tư về con người ta gặp, đượm buồn và yêu mến khi hồi tưởng lại hành trình chạy các chiến dịch, hay li kì như những post confessions. Nhưng hình như chưa có thread nào tập hợp những gửi gắm, nghĩ suy, hình dung, tình cảm, nỗi nhớ của chúng ta với những đồng đội của mình (hoặc có rồi mà người-tạo-thread không biết đến). Vì vậy, nhân một bài viết bị 'ẻm' quá lâu, thread này ra đời nhằm để lưu giữ những 'bức thư' như thế: từ đồng đội tới đồng đội.

    Chẳng phải cái inbox vội vàng, hay một chiếc confessions chờ người người đoán xem ai viết. Không câu nệ hình thức hay góc nhìn ở đâu. Chỉ cần một chút kỉ niệm, một chút thời gian, và sự sẵn lòng để nhắn gửi tới đồng đội của mình, vậy thì Viết thôi!

    Đã rất lâu không gặp hay vừa mới bắt chuyện hôm qua? Còn điều gì chưa nói? Có điều gì muốn nói?...
    Cùng nói nghe nào ~


    [​IMG]
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    Uhm, M sẽ bắt đầu trước!...
     
    • Like Like x 6
    1. View previous comments...
    2. mynguyenbg
      Quỳnh Chew chị có nhìn thấy cái cặp tóc kia k? :v
       
    3. Quỳnh Chew (Mộc)
      mynguyenbg ơ cái kẹp tóc kia là dấu hiệu nhận biết của Tình hả? Hay là ai?
      Tự dưng bối rối thế :-ss
       
    4. Than
      Quá buồn @Chew ợ
       
    5. mynguyenbg
      Quỳnh Chew e cũng buồn chị quá. chắc c k i t còn buồn hơn e ấy... :(
       
    6. k i t
      Quỳnh Chew cảm ơn người em đã tỉnh táo k tin đấy là chị :v
       
    Loading...
  2. mynguyenbg

    mynguyenbg Trung học phổ thông Khi em buồn, hãy chơi em nghe một bản nhạc

    VIẾT CHO MỘT NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI

    Hà Nội, 26/07/2018


    Thênh thang chân bước vội trên con đường tuổi trẻ với bầu nhiệt huyết sục sôi, ngân nga câu hát yêu đời trên những chuyến xe cùng đồng đội, hắn không nghĩ rằng có một ngày chân ấy mỏi, lời ấy cằn khô, và ánh mắt muốn nhìn sang một hướng khác.

    Âu cũng là cuộc sống. Có lúc này lúc kia. Hắn yêu biết mấy những năm tháng ngông nghênh cùng đồng đội đến bao miền đất xa xôi. Hắn không tiếc chi những cơ hội phải đánh đổi để được ở cạnh đồng đội. Cùng chịu gian khó, thiếu thốn. Cùng hòa vang lời ca bên những ngọn núi cheo leo. Cùng cười, cùng khóc tự do bên ánh lửa hồng bập bùng những ngày cuối cùng của mùa hè. Ở bên đồng đội, hắn sống với phần tốt đẹp nhất của hắn. Hay là khi ấy hắn mới khám phá ra những điều tốt đẹp đã bị cái tầm thường, vụn vặt, bụi bặm của phố thị che lấp mất nhỉ?

    Hắn khao khát được bước mãi, bước tiếp cùng dòng chảy tưởng chừng chẳng bao giờ ngừng ấy, nhưng lần này, hắn biết mình phải ngừng lại, để cho dòng chảy ấy hào phóng đón thêm những dòng nước mới thanh khiết và mạnh mẽ hơn hắn. Nghĩ lại, hắn cũng đã 'già' rồi dù tim này vẫn còn nóng và cháy nhiều lắm!

    'Đây là lần cuối của mình' - hắn nhủ thầm. Là lần cuối trên chuyến xe không còn chênh vênh nữa. Là lần cuối tuyệt đẹp của hắn. Để không còn băn khoăn, bứt rứt khi 'cần' phải rời xa. Hắn đã cống hiến hết những gì thanh xuân hắn có, vậy là rất đáng tự hào, nhỉ? Khi chuyến xe đưa hắn đến một ngã rẽ mà hắn biết mình thuộc về, hắn hiểu mình nên chào từ biệt đồng đội để đi trên một con đường mới, đón nhận những cơ hội mới. Từ biệt đâu có nghĩa là chia li. Chuyến xe ấy đã từng có chỗ cho hắn. Những con người ở trên chuyến xe ấy từng biết hắn. Họ đã khóc, đã cười, đã ở bên hắn trong bao khó khăn. Trước là vậy và sau này cũng sẽ thế. Hắn hiểu: mình vẫn là một thành viên không thể thiếu của chuyến xe.

    Hắn đứng bên đường, nhìn chuyến xe chậm chậm chuyển bánh, một tay ôm chiếc mũ xanh vào ngực, một tay đưa lên vẫy vẫy như gửi ngàn yêu thương vào không trung cho những người bạn đang đi tiếp...
    'Sẽ còn gặp lại. Nhất định!' - hắn mỉm cười.




    [Vài dòng bù cho cái áo không thêu được...]
     
    #2 mynguyenbg, 10/8/18
    Last edited: 10/8/18
    • Like Like x 10
    • Sad Sad x 1
    1. View previous comments...
    2. mynguyenbg
      Tuấn Phùng từ trí tưởng tượng của em. viết cho anh mà thực ra cũng viết chung cho các anh chị đã từng đến và đi. mn đều lựa chọn dừng lại ở một điểm nào đó, nhưng nếu có thể, mn sẽ lại tìm cách để 'trở về' ^^ ncl chỗ đó là một chút hình tượng đc e xây dựng thôi. xúc động không :3
      p/s: nhớ cái áo đấy
       
    3. Shoo
      anh tuấn chưa có người yêu, vẫn đi mhx để được lấy vợ
       
    4. Tuấn Phùng
      XùT năm sau làm BTC đi cho anh đi nữa nhé :P
       
      Shoo likes this.
    5. Shoo
      Tuấn Phùng èo a được mời mãi thôi còn gì nữa
       
    6. Tuấn Phùng
      XùT có cái gì là mãi đâu...
       
  3. mynguyenbg

    mynguyenbg Trung học phổ thông Khi em buồn, hãy chơi em nghe một bản nhạc

    Đang gảy mấy dây đàn guitar, tự dưng con bé dừng lại thầm nói với chính mình: Chậc, còn cái bài định viết cho chị thì viết đi! Chờ chi nữa... Để lâu quá rồi thành cứ lần khất mãi, cho đến lúc nào quên đi không hay đâu!

    Thế là nó kệ mấy tiếng tích tích ở box chat mà toàn tâm ý viết cho người chị ấy.
    --------------------------------------------------------------
    Chà, nó gặp chị cũng từ lâu rồi ấy chứ. Phải rồi, là đợt tuyển ver mới, nó với chị vào Nhà cùng đợt mà. Từ bấy đến khi chạy chương trình mùa đông với nhau, gặp nhau nhiều mà câu qua câu lại có được bao nhiêu. Nó là cái đứa vô tâm nên cũng chẳng hay để ý người xung quanh lắm, lúc nào cũng quanh quanh ở các vòng quan hệ nó đã thân quen mà thôi.

    Dù vậy, nó cũng thấy bà chị ấy kì kì. Người thế mà nghiêm nghị, mà hay nhắc nhở mọi người thẳng thắn lắm, không bằng lòng điều gì là nói ngay ra được. Rồi biết bao nhiêu công việc hậu cần, lo tài chính, thuế má... à nhầm, giấy má, cứ qua tay bà là xong ngay thôi, ổn ngay thôi. Nhiều khi việc xong từ đời nào rồi mà con bé chẳng biết nó đã bắt đầu lúc nào. Ừ, trông vậy thôi mà tài tình ghê! Nó cảm thấy khâm phục chị mỗi lần thấy chị 'ra tay'... Nhưng tất cả chỉ có thế, nó vẫn cảm thấy có gì đó xa cách và không tự nhiên lắm khi tiếp xúc với chị. Là nó chưa đủ mở lòng hay vì chị và nó chưa tìm ra điểm gì chung đặc biệt?

    Hình ảnh và những ấn tượng về chị trong nó chỉ mơ hồ sau những cuộc họp hay những thông báo chuẩn bị đồ. Không hơn, không kém. Và nó cũng chỉ nghĩ rằng chị làm hợp nhất, giỏi nhất, và chắc cũng thích nhất công việc của hậu cần - tài chính rồi, mà không nghĩ rằng.....

    Mùa hè xanh 2018, sau những ngày đất trời thấm đẫm mưa dầm ẩm ướt, trời cũng cho ít nắng xuống La Pán Tẩn để các buổi chia sẻ kiến thức được bắt đầu. Hôm ấy chị không phải ở nhà nữa. Hôm ấy chị được đi dạy. Hôm ấy chị trông như một người khác hoàn toàn. Chị áo quần sẵn sàng trước cả nó - cái đứa chốt bản. Chị tô tô ít son đỏ, trông rực rỡ hẳn lên. Chị chân bước chân sáo, háo hức đến lạ. Chậc, có phải người mọi ngày nó vẫn thường thấy thường ăn cơm cùng đây không? Con bé hơi nheo mày tí...

    Đi một tí ấy thế mà trời Tà Chí Lừ lại đổ bụi rồi. Những hạt bụi trắng xóa và ẩm ướt cứ liên tục xối xả lên ba dáng gầy xanh xanh. Mưa thế này thì sao có học sinh đến được? Mưa thế này chắc bố mẹ tụi nhỏ chẳng cho đi đâu. Vậy là hôm nay đi được cũng công cốc rồi sao? Con bé lại đăm chiêu, cố nín một tiếng thở thườn thượt để mọi người không biết. 'Này, mình đi kêu gọi học sinh đi! Bắt đầu từ đây nhé? Hay ở đây? Mình vào kia đi!...' - Lấn át hẳn dòng suy nghĩ chẳng ra sao đang chực đổ dài trong đầu nó là mấy tiếng hô hào hứng của chị. Nãy giờ chẳng để ý, chị cứ đi trước nó một đoạn kìa! Chân bước vững vàng và chắc chắn như thể đây là con đường chị đã quen lắm rồi ấy.

    Thấy hai đứa một thì ngại ngần đứng ở cửa ra vào, một thì hỏi nhỏ nhỏ, chị đi thẳng vào nhà học sinh, chào hỏi và rủ rê ngay mấy em được. 'Này, mọi lần mọi người đi kêu gọi học sinh thế nào? Chị nghĩ các em không nên mới vào mà đã hỏi Nhà chú có em nhỏ luôn đâu mà cần trình bày mình là đội tình nguyện, có lớp ở trên điểm trường trước đã...' Tai nó ù ù, nhưng thấy cũng đúng mà. Nó cười rồi gật gật đồng ý.

    Đúng như dự đoán của nó, buổi học chẳng có mấy học sinh như những hôm trước nữa. Và cũng đúng như dự định và chẳng phụ cho cái chân không biết mệt của chị, dù chỉ có ít em thôi nhưng em nào em nấy đều đọc sách say sưa và chăm chú lắng nghe 'anh chị áo xanh' nói chuyện lắm. Nhìn lại, đó là một buổi chia sẻ hiệu quả nhất trong những buổi nó đi. Chị còn thủ thỉ với nó: Chị thích đi dạy lắm! Chị không muốn ở nhà mãi đâu. Ồ, vậy là không phải 'chị làm hợp nhất, giỏi nhất, và chắc cũng thích nhất công việc của hậu cần - tài chính' à? Hóa ra chị cũng yêu thích việc đi dạy tới thế, và dạy cũng hay tới thế.

    Đó là lần đầu tiên nó như thấy một cái gì đó rất mới và rất khác ở người chị nó đã quen khá lâu. Một điều khiến nó cảm thấy mình gần chị hơn vì có lẽ nó và chị có gì đó để cùng nói về rồi. Đúng thế thật, con bé và bà chị sau cứ thao thao về những đứa trẻ ở Tà Chí Lừ, về trẻ em nói chung, rồi còn lan sang cả chủ đề âm nhạc, tiếng Trung và cuộc sống. Con đường gập ghềnh lắm sỏi đá, đất lở, bùn đỏ hôm ấy như ngắn lại...

    Tà Chí Lừ và câu chuyện chưa kể
    Hôm ấy là buổi dạy cuối cùng. Nắng lên đẹp lắm. Ba con người cũ vẫn kiên quyết xin được đi Tà Chí Lừ. Lên đến nơi thì trời cũng nắng gắt hơn chút. Chị bảo cứ ngồi trước cổng điểm trường chờ trẻ con tới, trong lúc ấy thì tranh thủ viết thư. Minh đứng xa xa, chốc chốc lại đi đi lại lại ngóng xem có đứa nào tới như lời dặn dò hôm qua chưa. Nó chọn một chỗ nắng chiếu không nhiều, cũng lôi giấy bút ra miễn cưỡng viết gì đó. Tại lúc đó chưa có cảm xúc thôi, chứ cảm xúc mà vào rồi thì mấy bức thư nó cũng viết được tất! Loay hoay, nó quay sang nhìn bà chị già. Bà viết cái gì mà giấu giấu giếm giếm, cái gì mà dài thế kia, viết xong còn gập ngay đi không để mình nhìn thấy nữa chứ. 'Cái này chị sẽ đưa riêng một em. Còn em, viết đến đâu rồi?' Nó quay lại nhìn thư của mình, mới được có vài dòng mà lại lan man nữa... Thôi viết lại!

    Gọi là buổi dạy nhưng chẳng có 'dạy' gì cho cam. Hôm ấy mọi người chỉ cùng nhau chơi trò chơi, nói chuyện nhiều hơn chút về ước mơ, thầm thì nhiều hơn chút để hiểu nhau hơn. Dù chỉ là vài buổi, lòng nó như se lại khi nghĩ tới mai này, à không, chỉ ngày mai thôi là nó chẳng còn được gặp những ánh mắt trong veo thế nữa. Nó đọc và trao bức thư của nó cho Vang, để Vang giữ và dặn thêm đủ điều. Học giỏi này, nhớ viết thư cho thầy cô này, đọc sách ở tủ sách này,... mà chẳng dám hứa lời hứa sẽ quay trở lại. Bọn trẻ cứ ngồi lặng thinh xung quanh, lắng nghe, nhìn nhìn những ánh nhìn còn chất chứa nhiều điều mà nó chưa biết đến. Nó cũng lặng im sau khi đọc. Rồi cười mỉm mà dặn tụi nhỏ lần cuối. Chị vẫn ngồi đó, nhưng đầu thì gục xuống và chẳng biết khóc từ lúc nào rồi....

    Ngày về
    Sáng, có lẽ chị lại trở về với vị trí của mình, lại làm hết trách nhiệm với công việc được giao. Chị chạy đi chạy lại, chạy đôn chạy đáo kiểm xem đủ đồ chưa, cái này phải bỏ vào đâu, cái kia phải mang đi trả ai. Trong khi mọi người balo sẵn sàng và quần áo đã gọn gàng chờ chụp ảnh kỉ niệm, trông chị vẫn vất vả kiểm đồ và lo mọi thứ... Chị chẳng khỏe đâu, vậy mà ôm vào mình lắm việc quá, việc nào cũng muốn làm cho chu toàn nhất. Nó thầm nghĩ 'Chị thật vĩ đại, thiếu chị không biết sinh hoạt ở đây ra sao nữa', rồi cũng chạy lại xem giúp được gì không.

    Lúc nó đang đứng nhìn mọi người chụp ảnh và chờ tới lượt nó, tự dưng chị vòng tay từ đằng sau bá lây vai nó, cái đầu với con mắt trông ra xa xăm tựa nhẹ lên vai nó. Nó vốn thấy không tự nhiên khi được ôm đâu, nhưng lúc ấy thì kệ. Nó nghĩ có thể những suy nghĩ và tâm sự trong đầu chị cần một chỗ để tựa vào mà phóng tầm mắt ra đủ rộng, thâu trọn lấy cả cảnh, cả người, cả bao kỉ niệm nơi đây. Ừ nó cho chị mượn tạm vai nó.

    'Này hai đứa, cười lên!' - tiếng anh-cầm-máy hô to. 'Tách... tách'.
    Thế là hai chị em có ảnh chung rồi. Ảnh không đẹp xuất sắc, nhưng nó là kỉ niệm, nên nó thấy đặc biệt lắm. Nó lưu về máy, không chỉnh sửa, không đăng linh tinh, mà chờ sau có dịp lôi ra đăng sau. Đơn giản vậy thôi mà cũng tốn hơn nghìn rưởi từ rồi ấy!

    Bài này dài quá, vì nó thích viết là cứ viết xuống thôi chứ chẳng còn cầu kì lập dàn ý và chỉnh sửa như hồi nó còn học Văn nữa. Cứ để vậy cho tự nhiên. Cứ để vậy để có thể lưu lại hết những nghĩ suy và kỉ niệm của nó với chị.
    -----------------------------------------------------------
    Gửi Bà Mẹ Hậu Cần ~
    Đây là bức ảnh em thích nhất:
    [​IMG]

    [​IMG]
     
    #3 mynguyenbg, 14/8/18
    Last edited: 7/9/19
    • Like Like x 9
    • Love Love x 3
    1. View previous comments...
    2. Cua
      mynguyenbg likes this.
    3. mynguyenbg
    4. Changggg
    5. bé Ỉn
      Changggg cứ rep đi, t biết chị My sẽ đồng ý thôi. Muhahaa
       
    6. Changggg
      IC thi xong đã
       
      bé Ỉn likes this.
  4. Changggg

    Changggg Trung học phổ thông Đôi mắt

    GỬI TỚI VER 11 CỦA TÔI
    "Hmmmmm...
    Hôm nay, thực sự mỏi và mệt
    Hôm qua còn bực và buồn với thất vọng nữa
    Nhưng mà chỉ được buồn ít thôi, sau lại phải tỉnh táo lấy lại tinh thần nhé!"
    ... Dear ver 11 yêu quý
    Ver mình đặc biệt lắm, ver 11 và hiện có 11 người còn hoạt động. Ver mình ít người thật đấy, nhân lực mỏng thật đấy, nhưng đừng vì ít người mà oải nhé, cũng đừng vì ít người và vội bỏ ae đấy mà đi... Ít nhưng phải chất.. Mình phải thật xịn!
    T biết, ver mình thiệt thòi lắm, lúc vào ít được quan tâm lắm, ít anh chị còn theo được lắm, nhưng rồi mình cũng đã học được nhiều điều sau 1 năm phải không? Trưởng thành hơn nhiều rồi đúng không? Đúng thế, đã lớn hơn nhiều rồi, cũng xịn hơn nhiều rồi.
    Không biết m.n thế nào, nhưng càng ngày t càng thấy yêu đội hơn, muốn gắn bó dài lâu hơn, nhiệt huyết cũng tăng lên đáng kể. Chỉ mong muốn ae cũng thế, hãy đi cùng và tiến xa nhất có thể nhé. Và hãy thật xịn nữa, phải là chỗ dựa vững chắc cho ver 12 sắp tới nữa, phải xịn để đủ quan tâm yêu thương chúng nữa, đừng để chúng thấy mình lạc lõng giữa đội, hãy cùng duy trì ngọn lửa tới chúng, để chúng truyền tới ver sau nữa..
    ~.~.~.~.~
    Gửi @kỹ sư cơ khí , đứa con trai duy nhất của ver. Haizzzzz, cả ver được mỗi m là con trai, trọng trách cũng lớn lắm, nhỉ. Chị em cũng thương m lắm, hãy mở lòng với ce nhé, ce khác với những con người hiếu kỳ ngoài kia, ce luôn yêu thương và tôn trọng m, chả ai cười hay dè bỉu gì m cả. Đừng tự ti với nghi ngờ ce như thế. Ce có mỗi mình m thôi, phải tin vào ce chứ. Đợt này thấy m oải lắm, buồn lắm, xa cách với ce lắm. Nhớ, nhớ m của năm ngoái, không phải thế này đâu. M của ngày xưa dễ gần, hay cười và thân thiết với ce lắm. Ce luôn tin m, m đừng làm ce lo lắng. Buồn hãy chia sẻ với ce, có chia sẻ mới có thể hiểu nhau hơn và gắn kết hơn chứ. Mà hiểu nhau thì mới đoàn kết được, và đoàn kết ắt mạnh. Nhé, đừng rời xa ce, ce thương m, ce cũng cần m. Không gì là không giải quyết được, không buồn gì là không qua, chia sẻ sẽ nhẹ lòng hơn... Không hề sai lầm khi tin tưởng ce đâu, nhé! Tin và yêu
    -----
    Góc trải lòng
    Chả hiểu nữa, càng ngày càng thấy lún sâu vào SM, cứ như dẫm phải đầm lầy vậy, không muốn dứt ra nữa, muốn có thể đi cùng với SM thật lâu, muốn có thể quan tâm ver mới thật nhiều để không để chúng thiệt thòi như mình, muốn cả ver thật đoàn kết để đội vững mạnh hơn, muốn cùng ace đồng đội của mình đi được thật lâu thật lâu, muốn được tổ chức nhiều nhiều hoạt đồng đời sống hơn nữa để ace trong đội được gặp nhau thường xuyên, được kết nối với nhau, được yêu thương từ ac, được quan tâm từ các em...
    Yêu rồi, yêu SM thật rồi :))
    Hay SM đã trở thành mối tình đầu, nhỉ?
    Oaizzzzzzzzzzzz, sắp thi mà học không vô, thế là lên đây viết vậy, mong cái đầu nhẹ hơn để kiến thức chui vào dễ dàng và đọng lại lâu
    PRAY FOR LUCK !!!
    #GIÓ

    Chào thân ái và quyết thắng!
     
    #4 Changggg, 9/10/18
    Last edited: 9/10/18
    • Like Like x 4
    • Laughing Laughing x 2
    • Don't Care Don't Care x 1
    • Love Love x 1
    1. View previous comments...
    2. bé Ỉn
      Một câu hát em từng nghe ở đâu đó Kít ạ "Tình yêu đã cho ta thấy màu sắc bao la của cuộc đời..." trong trường hợp này có vẻ đúng đúng
       
    3. mynguyenbg
      Lần sau muốn viết thì cứ thoải mái nhé ^^
      Trước chị cũng nghĩ tình đầu là first love, first love là tình đầu. Nhưng sau này được cô giáo giác ngộ mới nhận ra cùng là từ 'đầu' (first) nhưng không phải bao giờ cũng được hiểu giống nhau.
      Cô c bảo:
      - Tình đầu là mối tình trong quãng phổ thông, là mối tình học trò, cả hai đều dành tình cảm cho nhau (k phải đơn phương nhé, nếu đơn phương thì gọi là tình đầu đơn phương :v)
      - Tình thứ nhất: cũng có thể là tình đầu, cũng có thể không, nhưng đó là mối tình đầu tiên của mình và có thể là khi đó mình đã tốt nghiệp (cấp 3) rồi.
      Cô nói xong cả lớp Ồ ra. Và tiếp đó là tràng "Uầy.........." kéo dài (vì quá bán đều tự cho là mình không có tình đầu rồi - à note cái là cô nói trong nh ngày cuối cùng ôn thi trc khi thi tốt nghiệp thpt).
      Lan man thế sau cùng k nhớ m định nói cái j nữa. À... SM là tình thứ hai của chị :v
       
      Changggg likes this.
    4. mynguyenbg
      thực ra nếu nói mỏng thì nhân sự ver 10 mới nên nhận chứ. đc cái an ủi là có nhiều hơn 1 nam nhi :v
       
      Changggg likes this.
    5. Changggg
      mynguyenbg ô thế ver 10 có a Vũ, a Pháp, a DŨng mà c
       
    6. Changggg
      k i t em vẫn còn muốn đc chị yêu thương cơ :((
       
  5. mynguyenbg

    mynguyenbg Trung học phổ thông Khi em buồn, hãy chơi em nghe một bản nhạc

    Không biết từ bao giờ chẳng lần lại vào đây. Không phải vì không có ai để viết về, hay vì chẳng biết viết như thế nào. Mà vì thời gian cứ mãi đẩy đưa, đến khi kịp dừng lại nhận ra, thì có những người và những tình đã chẳng còn như thế. Nhưng, "vẫn còn đó". Mãi còn đó.

    Chuyên mục kể người sông Mã - Viết cho đồng đội xin lại được tiếp tục :)

    Đã từ lâu lâu lâu lắm rồi mình rất muốn viết gì đó cho hai cây đại thụ của Sông Mã. Gọi là đại thụ, nhưng mà chỉ trong phạm vi tư duy và khái niệm của một con bé hai mấy tuổi đầu. Gọi là đại thụ, nhưng cũng được con bé đây chia thành đại thụ lớnđại thụ nhỏ. *haha*

    Gửi đại thụ lớn, anh là tinh thần của Sông Mã. Là tư tưởng của Sông Mã. Là trạm quan sát từ xa của Sông Mã. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng hình như tình cảm và nỗi trăn trở của anh với những vấn đề dòng sông ấy đang đối mặt hình như chưa bao giờ là vơi cạn. Đã có đôi lần em thầm tưởng tượng những dạt dào ấy hồi đầu tiên của anh như thế nào? So với bây giờ ra sao? Có chăng trầm lắng nhưng bao la hơn? À mà anh ơi kỳ ghê ấy... Mới bẵng đi một mùa hè mà khi gặp lại hình như đã có chút ngập ngừng rồi. Hẹn gặp lại anh một sớm mùa hè, khi núi bớt sương, bản làng bớt cheo leo, và con đường bớt chênh vênh nhé.

    Còn gửi cho cây đại thụ nhỏ (hơn) này. Cuộc sống ý mà, ai chẳng có những lo lắng và hướng đi riêng. Ấy vậy mà hết lần này tới lần khác, em vẫn thấy cây đại thụ nhỏ ấy hy sinh những giây phút của riêng mình để dành tình thương cho Sông Mã. Một cách thầm lặng. Thế mà có những người có hiểu cho sự thầm lặng đẹp đẽ ấy đâu, nhiều khi còn "vô tình" bận việc đột xuất, hay vô cớ tức giận lên anh. Nói ngắn gọn hơn, đôi khi em thấy mình quá nhỏ bé để thấu cảm với đại thụ nhỏ. Nhưng anh yên tâm, ngoài con bé vị kỷ này, anh vẫn còn những người đồng đội để lắng nghe và hiểu cho anh. Lúc cần, cứ nói. Nhé! Có nhiều chuyện không nên cứ giữ khư khư trong lòng... Em biết cảm giác ấy tù đọng và đôi khi mệt mỏi lắm. Nói ra, cho dù chẳng ai hiểu! Cứ nói đi, vẫn có những người sẵn sàng lắng nghe.

    Thôi, chào hai người đồng đội. Một ngày mới lại bắt đầu rồi. Em "đi làm" đây ^_^
    "Khi nghĩ về một đời người
    Tôi thường nhớ về rừng cây.
    Khi nghĩ về một rừng cây
    Tôi thường nhớ về nhiều người...
    "


    Xin hát về bạn bè tôi - Những người sống vì mọi người
     
    • Like Like x 4
    • Laughing Laughing x 1
    1. Sep
      Trong clip có áo Xanh kìa
       
      mynguyenbg likes this.