Vì cuộc đời là những chuyến đi

  1. Minh Châu

    Minh Châu Trưởng Thôn batdau

    Gió ngàn Việt Bắc

    Không tính đi tiền trạm thì lần lên Thái Nguyên - Tuyên Quang lần này là lần đầu tiên đi cùng anh em trong Sông Mã. Đặc biệt hơn, đa phần là ver11, có Thành, Quỳnh thì hơi già rồi. Sinh năm 97 thì giờ mới 21 tuổi đời, nhưng so trong Sông Mã thì cũng là có chút kinh nghiệm thế mà vẫn chẳng khác gì hồi mới vào. Còn lại là đội quân không để đâu cho hết buồn cười. Tiếc cho mấy chú vì bận học quân sự với bị gia đình quản nên không đi được.

    Mưa bay tá lả trong một buổi sớm mùa xuân toàn một màu trắng lạnh lẽo và ẩm ướt. Lớp lớp lá rụng trước sân chùa, bay lao đao rồi đậu cả vào trong mũ bảo hiểm. Từng chiếc xe bus đến rồi lại đi và thằng Thành lại đến muộn. Anh em ngồi ngắm lá rơi, đếm số xe bus qua đã sang hai con số nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Muộn đến hẳn một tiếng, đoàn xe mới chuyển bánh hướng thẳng cầu Nhật Tân mà đi. Trễ so với kế hoạch là hơn 1 tiếng rưỡi, vẫn tưởng rằng anh em lại phóng như ngựa cho kịp thời gian, nhưng không. Đi 15 phút nghỉ một lần để đợi xe Thủy do Minh điều khiển Minh đi rất chắc chắn, bĩnh tĩnh với nguyên tắc không vi phạm chạy quá 40km/h đường nội đô. Đùa thế thôi, Minh lúc đi thì chưa quen nhưng lúc về đi nhanh hơn và đã biết lên đèo thì về số. Trong đoàn có duy nhất xe Quỳnh làm xế là nữ với cái mũ 3/4 mà lúc hạ kính xuống trông rất ngầu. Xe còn lại thì không có gì đặc biệt lắm.

    Lúc đến Định Hóa, có nhiều đồi cọ rất đẹp. Ở nhà chỉ có một cây từ thời ông nội trồng, còn ở đây cả một rừng toàn cọ là cọ. Đi dưới tán cọ mát lạnh lại nhớ hồi cấp 1, đúng như trong câu hát : cọ xòe ô che nẳng râm mát đường em đi. Ở đây đối núi không cao, không xếp thành dãy nhưng lô nhô, thụt lên thụt xuống nên bảo sao ngày xưa chọn nơi đây làm địa điểm an toàn để sơ tán. Đến Khuôn Tát, lên đồi Nà Đình nơi cụ Hồ ở cho đến khi thắng trận Điên Biên Phủ anh em vừa đi vừa nói vui ngày xưa cụ rất biết thưởng thức cuộc sống. Chiếc lán nhỏ ấn nấp trong rừng cây rậm rạp nhiều tầng lớp với đủ loại cây và đầy tiếng chim hót. Không gian mát mẻ, xanh rợp mà giả sử có đến mùa hè nóng quá thì chui xuống hầm đằng sau, mát đến lạnh cả người.

    Sang Tân Trào một lúc thì anh em quay trở về Hồ Núi Cốc cắm trại qua đêm. Buổi tối toàn dầu mỡ, nghi ngút mùi khói và ánh lửa bập bùng. Một đêm đặt lưng xuống là ngủ đến sáng, nhanh như tắt đèn mặc dù lúc nhúc, bí bách.

    Yên tĩnh nhìn mặt nước trước lều nơi có điện đường chiếu xuống mà tưởng ánh trăng khiến chút nữa thì ra thơ. Đầu trần, chân đất, mưa ướt đẫm tóc, lạnh và chìm vào màn đêm. Thật nhỏ bé.
     
    • Like Like x 13
    • Love Love x 1
    • Laughing Laughing x 1