vài dòng vu vơ

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by Minh Châu, 27/2/20.

  1. Minh Châu

    Minh Châu Trưởng Thôn Đường xa hun hút bụi trần Mà lòng người vẫn nghe hun hút đường về

    Mình đang nghe Trần Lập hát nên lại nhớ về những tối lửa trại khi kết thúc Mùa hè xanh.

    Khi nhìn vào đống lửa đang tàn chỉ ánh hồng lên những viên than, mình đã nghĩ là sẽ không sự kết thúc - những điều đang làm nó vẫn sẽ tiếp tục cháy tiếp, nếu đẩy thêm củi vô. Đơn giản mà.

    Nhưng với nhiều người, đây cũng là lần cuối họ nhìn thấy lửa trại đó hoặc ít nhất là với con người hiện tại và đó có phải kết thúc? Không rõ, mình chỉ biết rằng rồi đây, mỗi người, sau đêm đó sẽ trưởng thành hơn một ít, nhiều kỷ niệm hơn một chút và sẽ không quên khoảng thời gian này.

    Thật khó để nói lời tạm biệt. Và cũng thật khó để nói rằng có thể gặp lại.
    Nhưng vẫn đành phải thế, dòng chảy vốn vậy.

    Thôi, mỗi người một việc, hy vọng mọi thứ sẽ tốt lên.

    Vừa hay hết bài hát.
     
    #1 Minh Châu, 27/2/20
    Last edited: 13/5/20
    • Like Like x 3
    • Love Love x 2
    Loading...
  2. Minh Châu

    Minh Châu Trưởng Thôn Đường xa hun hút bụi trần Mà lòng người vẫn nghe hun hút đường về

    Tôi đã rất muốn hiểu vì sao lại như vậy, hiểu rồi thì mới biết đó là điều không thể, tôi không có khả năng để làm gì cả - một giới hạn mà tôi đã nhận thức được rõ rệt.

    Chút những sự thể vào giấy tôi đã vẽ ra dần hình hài của chúng, những thứ tưởng như tôi chỉ gặp rồi lướt qua, nhưng không, chúng vẫn ở đấy lờ mờ ẩn dấu sau đám mây vô định và hỗn mang. Tôi đã dần nằm bắt được tất cả ở trong này và cũng hiểu sẽ chẳng bao giờ có thể tất cả. Tại sao giờ tôi mới biết, giá như sớm hơn thì có lẽ sẽ tốt hơn nhiều chăng, hoặc không.

    Tôi biết sẽ không thể dừng lại, điều đó sẽ còn song hành là hai mà như một, vì nhờ nó mới có thể soi tỏ được như vậy. Nhưng có những điều khác đến, không êm ả như ru, không thánh thót như chim hót hay trong trẻo như nước suối chảy trên núi cao. Và kỳ lạ thay, nói đến ấy, tôi lại có thể cảm nhận được chúng mạnh mẽ, hồn nhiên hơn bao giờ hết.

    Tôi muốn cảm ơn anh nhiều. Cũng như anh tôi đã dần hiểu sẽ phải cùng tất cả, nhưng cũng sẽ phải chìm sâu những điều mà không thể, vì hèn mọn hay gì khác nữa. Tôi nghĩ nó sẽ có cách của riêng nó, nó sẽ trở lại sau nhiều năm tự chôn sống mình.
     
    #2 Minh Châu, 13/4/20
    Last edited: 13/5/20
    • Like Like x 4
  3. Minh Châu

    Minh Châu Trưởng Thôn Đường xa hun hút bụi trần Mà lòng người vẫn nghe hun hút đường về

    Đứng bên bờ tôi chứng kiến dòng nước cuốn trôi con thuyền cùng cột buồn đã hỏng về nơi xa xôi. Tôi đã không thể chiến thắng được cơn cuồng phong đang ào ào tới, một lần nữa tôi lại thất bại trước nó.

    Câu hỏi không phải "sẽ giữ được bao nhiêu" nữa, mà là kế tiếp sẽ tới lượt ai.

    Tôi biết điều ấy sẽ đến nhưng tôi vẫn làm và hy vọng. Nhưng tôi không chắc giới hạn trong mình còn bao lâu.

    Từng người, từng người một.

    Nhưng tôi cũng đâu có đứng bên bờ. Có thể ngày nào đó xa xôi, trên bãi có trải dài cùng tiếng chuông kêu leng keng từ vòng cổ của mấy chú bò, cơn gió sẽ mang điều kỳ diệu tới.

    Nói thế thôi chứ tôi không hy vọng, chỉ là tưởng tượng.



    Những nét chậm rãi dần hiện lên hướng về phía trên, tôi đã muốn từ lâu, phía đó.
     
    • Like Like x 2
  4. lehien14

    lehien14 Sơ sinh

    Đang đứng thẫn thờ một góc lật từng trang sách, bỗng giật mình nhẹ vì tiếng gọi của em :” Em chào cô”. Mình quay ra nhìn, lâu lắm rồi, mới được gặp em ở đây. Nói chuyện hỏi han đủ thứ trên đời, chưa kịp nhắc về thư viện, em bỗng hỏi mình “ Cô ơi, cô có đem Chiến binh cầu vồng lên đây không ạ?” Mình bất thần đơ ra một lúc, không nhớ rằng đã từng hứa với em như vậy, bối rối trả lời em :”Chị cô mượn rồi chưa trả, cô chưa đem lên được rồi”. Gương mặt em lộ rõ vẻ thất vọng.

    Ở thư viện ngày trước, có một cuốn sách mang tên chiến binh cầu vồng, mình đã từng ngồi trước hiên thư viện tỉ tê với các em những câu chuyện trong cuốn sách này, đôi mắt trong veo của các em như bừng lửa sáng mỗi khi mình giới thiệu từng tình tiết nhỏ trong cuốn sách, em bảo em nhất định sẽ đọc nó. Mấy ngày sau hôm mình chia sẻ sách, em về bảo mình là không thấy cuốn sách đó trong thư viện, em đã lục lại mấy lần vẫn không thấy đâu. Mình hứa là lần sau lên đây, nhất định đem cho em. Mình cũng hứa, tháng 4 các thầy cô lại lên đây nhé!

    Tháng 4, chúng mình không tổ chức được chương trình sách vì dịch bệnh, em viết cho mình vài dòng thư tay mà mãi đến đợt đi tiền trạm vừa rồi, mình mới nhận được nó. Em hỏi “ Sao cô không lên với chúng em ?”, dòng chữ nắn nót nhưng phai mực theo thời gian, chắc em viết cách đây vài tháng…..
    Snapseed.jpg
    Ngày cuối cùng chúng mình chào tạm biệt thư viện, em đứng đó nhưng không nhìn mình, em nhìn về ngọn núi trồng đầy ngô trước mặt, hoặc là ngọn núi xa xăm đằng kia. Em không chào tạm biệt, em đứng im dựa vai vào tấm cửa gỗ, lần này, mình cũng chỉ nói lời tạm biệt, không hứa với em là lần sau cô sẽ lên. Chắc là vì, không muốn nhìn thấy những ánh mắt trong veo đó đượm buồn vì những lời hứa của mình một lần nào nữa…..
     
    • Like Like x 5
    1. te
      Trước có mà giờ k thấy hả?
       
      lehien14 likes this.
    2. mynguyenbg
      đấy... chị quên trả. em thì chẳng đòi. hôm tới sẽ nhớ mang :v