Sách, Ebook và những tựa sách nên đọc

Discussion in 'BIỂN HỌC VÔ BIÊN' started by Mạc Vấn, 30/9/11.

  1. Cua

    Cua Đại học Thôi, cứ thế mà đi.

    Thế Gian Này, Nếu Chẳng Còn Mèo
    "Chỉ sống thôi thì có ý nghĩa gì? Ý nghĩa nằm ở chỗ mình sống thế nào chứ, đúng không?

    Chuyện là, đang sống một cuộc đời đều đều ổn định, anh bưu tá nọ phát hiện mình đã ung thư giai đoạn cuối. Ngày mai phải chết.

    Anh ta liền rơi vào trầm cảm, suy sụp, loạn trí, tự hành hạ...?

    Không đâu!

    Lúc biết tin, anh ta hết sức điềm tĩnh.

    Chỉ ngất đi thôi.

    Tỉnh dậy thì ác quỷ đã ngồi sẵn bên cạnh, nhưng thay vì tiễn anh ta xuống địa ngục luôn, nó đề nghị một giao dịch: Nếu bằng lòng hi sinh một thứ trên đời, anh ta sẽ thêm được một ngày sống.

    Cứ thế, điện thoại, phim ảnh, đồng hồ... nối đuôi nhau tan vào hư không, đổi lại số ngày sống tương ứng cho anh bưu tá.

    Rồi một ngày nọ, đến lượt loài mèo được đưa vào danh sách biến mất, bao gồm cả con mèo yêu dấu của anh ta...

    Và đây là lúc phải lựa chọn.

    (Tiki's introduction)
    [​IMG]
    ---------------
    Không phải mèo cần người mà là người cần mèo mới đúng.

    Đọc sách này, mình nhớ nhất một vài điều:

    1. Người Nhật có những chế độ ưu tiên dành riêng cho người nuôi mèo, như kiểu thuê nhà hay mua hàng thì sẽ được ưu đãi gì đó. Sao mà đáng yêu =)))

    2. Mèo không nhớ người đã từng nuôi nó thì phải. Như trong sách này con mèo của anh bưu tá không nhớ mẹ của anh ấy, là chủ cũ của nó. Nhưng rõ ràng mèo biết phân biệt chủ nó với người lạ mà nhỉ, con mèo nhà mình mình đi cả tháng về nó vẫn chui vào lòng ấy chứ, trong khi thấy người lạ thì đang ăn cũng chạy mất.

    3. Mèo là sinh vật đáng yêu nhất trên thế giới này. Cho mình nằm cả ngày xem mấy clip về mấy con mèo mình cũng không chán :3
    ----------------
    Sách khá nhẹ nhàng và ý nghĩa, có thể dành để đọc cho tâm hồn thanh thản nhẹ nhàng một chút.

    À sách cũng đã chuyển thể thành phim, cốt truyện có hơi khác và một số chi tiết cũng hơi khác. Dưới đây là 1 bản tóm tắt phim của Amogood - một anh chuyên review phim theo lối hài hước.

     
    • Like Like x 3
    • Love Love x 1
  2. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Tôi nói gì khi nói về chạy bộ

    ''Anh chỉ muốn được tự do trong 2 năm để viết, nếu chẳng tới đâu thì lúc nào tụi mình cũng có thể mở một quán rượu khác nho nhỏ ở đâu đó. Anh vẫn còn trẻ và tụi mình luôn có thể làm lại từ đầu."

    "Được thôi", nàng nói. Lúc đó là năm 1981 và chúng tôi vẫn còn một khoản nợ đáng kể, nhưng tôi nghĩ mình cứ làm hết sức đi, rồi xem mọi chuyện sẽ ra sao.

    "Tôi nói gì khi nói về chạy bộ" - Haruki Murakami.

    Đọc quyển này, để biết thêm về ông, cách ông bắt đầu viết, và vì sao lại chọn chạy bộ. Cả quyển sách chỉ có chạy, nhưng đọc rồi cảm giác chính mình đang chạy trên con đường ấy.
    Murakami viết tặng cho những người chạy bộ ông gặp trên đường, đã bị ông vượt qua hoặc vượt qua ông. Không biết có mình trong số đấy không :D
    39453291_2224390514449042_8010949631582142464_n.jpg
    < Tên sách được ông đặt dựa theo quyển ''Mình nói chuyện gì khi nói chuyện tình'' của Raymond Carver. >
     
    #27 Shoo, 17/8/18
    Last edited: 17/8/18
    • Like Like x 8
    • Don't Care Don't Care x 1
  3. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    VÀ RỒI NÚI VỌNG - KHALED HOSSEINI
    Theo trình tự viết thì có lẽ nên đọc Người đua diều, và Ngàn mặt trời rực rỡ trước rồi mới đọc Và rồi núi vọng, nhưng vì bìa này nhìn rất đẹp nên em đã chọn quyển này đọc trước.

    '' Afghanistan, mùa thu năm 1952.
    Abdullah và Pari sống cùng cha, mẹ kế và em khác mẹ trong ngôi làng nhỏ xác xơ Shadbagh, nơi đói nghèo và mùa đông khắc nghiệt luôn chực chờ cướp đi sinh mệnh lũ trẻ. Abdullah yêu thương em vô ngần, còn với Pari, anh trai chẳng khác gì người cha, chăm lo cho nó từng bữa ăn, giấc ngủ. Mùa thu năm ấy hai anh em theo cha băng qua sa mạc tới thành Kabul náo nhiệt'' ( Nhã Nam ), sau đó là cuộc chia ly mà để lại khoảng nặng và khoảng trống cho cả hai anh em. Người cha đã đồng ý bán Pari cho một gia đình giàu có, phần vì túng thiếu, phần vì muốn cô con gái mình có được một cuộc sống tốt hơn.

    Cách viết chân thành, giản dị, không hoa mỹ, không cầu kì nhưng vẫn cảm nhận được cảm xúc, cảm nhận được sợi dây chằng chịt giữa mọi người với nhau. Đôi khi nếu không để ý, em chẳng thế nhớ nổi nhân vật. Cảm nhận ban đầu của em có lẽ là nỗi đau, là cái nghèo bủa vây. Rồi tình yêu. Tình yêu cứ ở đó, ở mãi. Đôi khi nhân vật trong truyện cũng bối rối với chính tình yêu của mình.

    '' Đằng sau những ý niệm
    về các hành vi đúng sai,
    có một khoảng trống.
    Hẹn gặp em nơi đó.''
    -JELALUDDIN RUMI-


    40442075_691726107846358_6479877357736820736_n.jpg
     
    • Like Like x 5
    • Don't Care Don't Care x 1
    1. k i t
      Khoảng lặng chứ :v
       
    2. Shoo
      k i t : khoảng nặng.
       
      k i t likes this.
    3. Sep
      Chị đọc cuốn này vì thấy bìa đấy :3
       
      Shoo likes this.
  4. mynguyenbg

    mynguyenbg Trung học phổ thông Khi em buồn, hãy chơi em nghe một bản nhạc

    Tối ra về, mình nhanh tay lựa lấy một quyển sách mỏng mỏng màu xanh xanh của Vũ Hùng. Chẳng phải bỗng dưng mình lần thấy nó giữa chồng sách cùng một tác giả đang ngổn ngang trên bàn ấy đâu. Trong lúc mọi người đang bàn công việc, khi những quyển sách được truyền tới tay mình, mình đã chú ý ngay tới nó.
    ...
    MÁI NHÀ XƯA
    mà nguyên nhân chủ yếu ngay lúc bấy giờ là những lời tựa (có lẽ từ nhà xuất bản) xuất hiện ngay trang bìa sau: "Bạn chắc chắn sẽ thấy bồi hồi da diết nếu bạn là một người đã trưởng thành, trải qua bao nhiêu thời cuộc và cuối con đường muốn dừng chân nhìn ngắm lại quá khứ. Bạn chắc chắn sẽ thấy cảm động tha thiết nếu bạn là một thiếu niên đang tò mò tìm hiểu về một thời cha ông đã từng sống. Mỗi trang sách đều thẫm đẫm tình cảm, day dứt buồn, day dứt nhớ và rất nên thơ..."

    Từ trang đầu cho tới trang cuối cùng, tất cả đều được kể lại theo góc nhìn của chủ thể trữ tình Hoàng - cậu nhóc năm nào còn ngây ngô với bài văn miêu tả cho tới khi trưởng thành và đi công tác xa quê. Mỗi câu chuyện nhỏ khi chắp vá lại lại trở nên một bức tranh sinh động về những thăng trầm trong cuộc đời của Hoàng, của từng thành viên trong gia đình Hoàng, và của một phần hiện thực đất nước ta giai đoạn ấy nữa. Câu chuyện mình thấy nhớ nhất - không phải vì ấn tượng hay sao mà đơn giản chỉ vì mình nhớ nó nhất, một cách tự nhiên - ấy là Song An. Song An có nghĩa là hai lần bình an. Mà như cách hiểu với hai chậu sen đá với ý nghĩa hai lần vĩnh cửu = mãi mãi vĩnh cửu ấy, thì Song An có thể hiểu là Mãi mãi Bình an. Đó là mong ước của cha mẹ Hoàng khi đặt biển tên cho mái nhà của gia đình họ... Nó đúng với gia đình bé nhỏ giữa thời cuộc loạn lạc ấy một thời gian khá lâu. Trong Song An hiện lên khá rõ nét khu Láng Thượng - nơi mình đang ở và học tập bây giờ - của một miền kí ức rất xa xăm. Ngày ấy Láng Thượng chỉ như "một xóm vắng biệt lập", cả con đường chỉ có ba nhà: Song An ở giữa, một bên là nhà và vườn của ông Tú Mỡ, bên còn lại là nơi tạm trú của ông Thế Lữ. Chao ôi chưa gì đã thấy nên chuyện!

    Nhưng không, đời đâu như là mơ. Nếu mà nhà văn cũng phát triển mạch viết của mình giống trí tưởng tượng và kì vọng của mình thì mình có thể chẳng cần đọc tiếp...

    Vốn hai ông lớn trong làng văn học Việt Nam chỉ làm nền cho ngôi nhà ở giữa và cái thế hiên ngang, cái dáng vẻ yên bình với cây phù dung trước ngõ và giàn ớt lủ rủ quanh tấm biển tên nhà, câu chuyện quay trở lại xoáy sâu vào cảnh sinh hoạt của gia đình đông anh em nhà Hoàng, vào lũ trẻ quanh xóm lúc nào cũng ríu rít như bầy chim non rủ nhau vượt sông Tô Lịch (khi ấy hẵng còn trong veo) qua thôn Yên Hòa, rồi qua một cánh đồng nữa tới thôn Dịch Vọng vào thôn Mai Dịch để đến trường, vào câu chuyện đợt địch càn qua, và kết thúc là cuộc chia tay của Hoàng với mái nhà đang cháy phía sau.

    Nhiều năm sau khi Hoàng quay trở lại, ngôi nhà đã trở thành một ngôi nhà không tên.

    [​IMG]

    Một điểm cộng cho Mái nhà xưa chính là lời lẽ rất dung dị, mô tả khá gợi hình, giúp cho người đọc có một khoảng không đủ rộng để thầm tưởng tượng về "khu ngoại thành" của Hà Nội khi xưa. Để rồi bạn đọc chắc chắn vài lần nào đó khẽ thốt lên: "Chà! Hóa ra nơi này vài chục năm trước thôi vẫn còn là một cánh đồng, vẫn là những con đường đất e ấp trong vòm cây xanh...". Cũng nhẹ nhàng lắm ấy chứ.

    Nhưng, với một đứa khá khó tính trong việc đọc các tác phẩm văn học hiện đại như mình, quyển sách thực sự chưa có điểm nhấn và khiến mình hài lòng ở hầu hết các điểm. Những gì được viết ra không phải thuần trữ tình, cốt truyện không có cốt truyện, nhẹ nhàng nhưng ấn tượng mãi như Hai đứa trẻ của Thạch Lam, cũng chẳng phải là tự sự nhưng nhiều khi lại gợi cảm, gợi suy, và ám ảnh bởi một thông điệp gì đó nhà văn muốn gửi gắm như những Đôi mắt, Giăng sáng hay Một bữa no, rồi Đời thừa của Nam Cao, và lại càng chẳng thuần kí giống những ngôn từ trong tùy bút Sông Đà của Nguyễn Tuân... Sao nhỉ? Đôi lúc tưởng như đã biết tới một câu chuyện gì đó rồi, nhưng sau đó lại thấy mình chẳng được dẫn lối tới đâu. Rốt cuộc nhà văn muốn nói gì và đã nói được gì?

    Có lẽ, một phần do bản thân đã có chút kì vọng trong lòng khi lựa cuốn này về đọc, mình đến với các mẩu chuyện với tâm hồn không thực sự ngây ngô nhất để dần khám phá và thấu hiểu. Một phần khác, chắc bản thân không hợp với lối kể, lối viết của Vũ Hùng chăng? Nên có đọc xong rồi, cộng thêm mấy lần lượt lại một số đoạn, mình vẫn thấy chưa thấm được...

    [lan man cho một tối Hà Nội nóng]
     
    • Like Like x 2
  5. Ken

    Ken Trung học cơ sở

    TÔI TỰ HỌC

    Thu Giang là 1 học giả nổi tiếng của Việt Nam mà các bạn nên đọc. Dẫu vẫn có 1 số tư tưởng không hợp lý trong thời đại mới (nhất là về làm ăn, khởi nghiệp, đánh giá về văn minh phương Tây có thể do tác giả chưa được sống lâu với người Tây phương ở nước ngoài,....) nhưng tư tưởng về học hành và kiến thức thì QUÁ TUYỆT.

    Ở Pháp, học sinh cấp 3 người ta đã cho học Triết học. Nước ta thời thuộc Pháp cũng vậy. Môn Triết sẽ phân loại học sinh để ai nên đi tiếp con đường học vấn cao thâm hàn lâm nghiên cứu, ai nên đi theo con đường ứng dụng xã hội. Tú tài là 1 bằng cấp có giá trị.

    Đọc và hiểu vì sao có những người không chịu đọc sách, mua sách tặng họ thì họ nói "thà dắt tôi đi ăn 1 tô phở còn hơn". Vì nhận thức của họ, miếng ăn quan trọng hơn trí khôn của nhân loại.

    Nào, chúng ta cùng đọc và suy ngẫm hôm nay
    --------------------------------------

    "A. THẾ NÀO LÀ NGƯỜI HỌC THỨC?

    Có cử nhân, giáo sư, tiến sĩ...cũng còn bị người ta mắng cho là đồ "vô học". Như thế thì "người có học" là người như thế nào?

    Tôi có quen nhiều bạn kĩ sư điện, thế mà trong nhà có thiết bị hỏng, phải đi tìm những anh thợ máy đến sửa. Nếu ta bảo họ giảng nghĩa về điện học, thì họ sẽ làm cho ta điếc óc...Tôi có biết nhiều ông giáo sư, thế mà trong khi dạy học, họ không biết áp dụng một nguyên tắc sư phạm nào cả; học trò vẫn than phiền là giờ dạy của họ buồn ngủ muốn chết. Tôi cũng có thấy vài ông đậu bằng tiến sĩ hay thạc sĩ triết học, thế mà cách ăn ở với đời dại như một người ngu, không hiểu chút gì về tâm lí của con người cả.

    Nếu có hơn là họ hơn về lí thuyết nhưng phần thực tế...họ đâu có hơn gì một con "Vẹt ". Nói cho đúng hơn, họ chỉ có "học" mà không có "hành". Học là để biết. Biết, mà không thực hành được, vận dụng được, cũng chưa gọi là "biết ". Tri và hành cần phải hợp nhất mới được gọi là người "có học thức ". Đầu tiên là cho cá nhân họ

    Người xưa có ví: "Con chiên (cừu) ăn cỏ, đâu phải để mà nhả cỏ, mà là để biến thành những bộ lông mướt đẹp. Con tằm ăn dâu, đâu phải để mà nhả dâu, mà là để nhả tơ..." . Học mà không "tiêu hóa ", có khác nào con chiên nhả cỏ, con tằm nhả dâu. Người ta rồi cũng chẳng khác nào cái máy thu thanh, chỉ lặp lại những gì kẻ khác đã nói.

    Vậy, chữ "học thức" chỉ dành cho những bộ óc thông minh biết đồng hóa với những điều mình đã học. Như thế thì, học nhiều và học thức không giống nhau.

    Chúng ta thường đánh giá con người theo bằng cấp của họ, những bằng cấp ấy phần nhiều là những bằng cấp trí nhớ: kẻ nào nhớ giỏi thì thi đậu. Sự nhận xét sai lầm này gây không biết bao tai họa cho loài người hiện thời.

    B. HỌC ĐỂ LÀM GÌ?

    Ta phải quan sát chung quanh ta, ta sẽ thấy có hai hạng người: học vì tư lợi, và học theo đam mê.

    Hạng học vì tư lợi, chiếm rất đông. Họ học một nghề nghiệp nào là để tìm một kế sinh nhai. Cái ý muốn thiết thực này cũng là cái ý muốn chính của các bậc làm cha mẹ khi gởi chúng đến trường. Mà chính các học sinh (người đọc bài này), đa số chỉ có một mục đích ấy: nắm lấy bằng cấp để tìm lấy một con đường sinh kế.

    Bên những nhà "tập sự " vị lợi ấy, chúng ta cũng thấy có nhiều kẻ, ngay tuổi còn thơ, họ ham học mà không phải để kiếm tiền, không phải để tìm địa vị, cũng không phải để tìm danh vọng...Chiều theo ý của cha mẹ, hoặc vì hoàn cảnh bắt buộc mà phải chọn một nghề nào, kì thực họ không để chút tâm hồn nào nơi ấy cả. Họ là một công chức sở hối đoái mà họ say mê thi phú hay âm nhạc. Họ là một kỹ sư mà họ mê say lịch sử hay văn chương. Họ là một luật sư mà họ mê say toán học. Có kẻ, ngoài giờ phải lo lắng làm việc theo nghề nghiệp của mình để kiếm ăn, cũng ráng dành một vài giờ để học những môn không lợi ích gì cho cái đời vật chất của mình cả, khi thì đọc triết học, khi thì đọc sách nghiên cứu về văn chương, lắm khi "tập tễnh" cầm bút viết văn hay hội họa...

    Hai hạng người trên đây, ai có lí? Ai vô lí? Thật cũng khó mà trả lời. Cái thích của người này chưa chắc cũng là cái thích của người kia.

    Lại còn có người nọ thích không học gì cả , thì sao? Họ sẽ nói: "Đời người ngắn ngủi, học cùng không học thì có khác gì nhau. Anh thích khoa học, tạo hóa ban cho anh nhiều năng khiếu, thì anh thành nhà bác học giúp đời... Còn tôi không có năng khiếu chi cả, cố mà nhồi vào sọ những cái học hỏi của kẻ khác, cố mà sản xuất những tác phẩm không hơn gì những bài làm của học sinh...thì phỏng có lợi ích gì! Ta hãy cứ tìm lấy những hạnh phúc rẻ tiền không cần dụng công nhọc sức chi cả có hơn không! Anh đọc truyện Kiều, anh thích, tôi đọc tiểu thuyết ba xu, tôi thích. Anh thích nhạc cổ điển, anh thích nhạc Âu Mỹ. Tôi, tôi nghe vọng cổ, tôi xem hát bội. Anh đọc tiểu thuyết cổ điền của Đông Phương, tôi cũng biết mê say kiếm hiệp. Vậy, thì cũng chưa chắc cái sướng của anh hơn cái sướng của tôi..."

    Ta phải trả lời với họ cách nào?

    Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ. Họ ghét đọc sách, họ ghét suy nghĩ, họ ghét làm việc bằng tinh thần: một vấn đề hoàn toàn thuộc về bản chất...

    Geothe, lúc mà danh vọng của ông lên đến tột độ, ngày kia dạo trên bờ sông thành Naples gặp một tên ăn mày nằm ngủ phơi mình trong ánh nắng...Ông dừng chân, tự hỏi:

    "Ta và anh ăn mày này, ai hạnh phúc hơn ai ?". Thật, cũng khó mà trả lời cho dứt khóat.

    Nếu bạn là người chịu theo phái "ăn rồi nằm ngửa nằm nghiêng, có ai mướn tớ, thì khiêng tớ về..." Nghĩa là theo phái thích "ăn không ngồi rồi" và cho đó là hạnh phúc nhất đời, thì xin mời bạn hãy để quyển sách này xuống. Nó không phải viết cho bạn. Thú thật, tôi không đủ tài để thuyết phục bạn. Sách này viết ra, là cho những ai cùng đồng một ý kiến với tôi, cho rằng hạnh phúc của Geothe hơn hạnh phúc của anh ăn mày, hay nói đúng hơn, Geothe cao trọng hơn anh ăn mày (vì anh ta có thành tựu, có trải nghiệm khắp chốn, có để lại cho đời, tên tuổi có được lịch sử ghi danh).

    Như thế, ta thấy rõ mục đích của sự học là gì rồi. Học, là để mưu hạnh phúc, nghĩa là để làm cho mình càng ngày càng mới, càng ngày càng cao, càng ngày càng rộng. Học, là tăng gia sự hiểu biết của mình, là mở rộng tâm hồn của mình bằng cách thu nhận sự hiểu biết cùng những kinh nghiệm của kẻ khác làm của mình. Có khác nào một đứa trẻ mới sinh, cân không đầy hai, ba kí...thế mà nhờ càng ngày càng lớn đến năm, sáu chục kí...trong khoảng vài mươi năm sau? Phải chăng nhờ rút lấy không khí, món ăn, món uống...mà tiến từ nhỏ đến lớn, từ yếu đến mạnh. Bởi vậy, trước đây tôi có nói: "Học cũng như ăn ".

    Ăn mà không tiêu, thì có hại cho sức khoẻ. Học mà không tiêu hóa thì có hại cho tinh thần. Học mà đến mực dường như quên hết cả sách vở của mình đã học thì cái học ấy mới thật là "nhập diệu". Herriot nói: "Học thức là cái gì còn lại khi mình đã quên tất cả".

    Một nhà tâm lí học có nói: "Quên là điều kiện cần thiết của Nhớ ". Một điều gì học mà mình còn cố nhớ, là nó chưa được nhập vào tâm. Chỉ khi nào mình không cần nhớ mà nó vẫn tự nhiên hiển hiện trong tâm trí mình thì môn học ấy mới được gọi là đã được tiêu hóa. Tôi còn nhớ, lúc còn học thi, gần đến ngày thi, tôi băn khoăn nói với cha tôi: "Sao con học nhiều quá mà nay dường như con không nhớ gì cả. Con sợ quá ". Cha tôi cười bảo: "Đấy là con đã học "mùi" rồi. Quên tức là nhớ nhiều rồi đó. Con hãy yên tâm ...". Thật đúng như lời. Ngày thi giám khảo hỏi đâu, tôi trả lời liền đó.

    Trang Tử nói: "Người bắn cung mà còn để ý đến việc bắn cung của mình là người bắn chưa tinh. Kẻ bơi mà còn để ý đến động tác của mình là người chưa giỏi. Phải biết quên thị phi đi, thì cái tâm mình mới thông suốt được cái lẽ thị phi...(Tri vong thị phi, tâm chi thích dã)". Hiểu được câu nói này của Trang Tử là hiểu được cái diệu pháp của Phép Học rồi vậy.

    C. THẾ NÀO LÀ BẬC THIÊN TÀI?

    Nói đến những bậc thiên tài nhiều người đã tưởng tượng họ như kẻ phi thường, cô phong độc tú...xa hẳn với loài người. Thực ra cũng không có gì lạ giữa họ và chúng ta cho lắm; có nhiều kẻ còn tệ hơn chúng ta nhiều về vấn đề thể chất lẫn tinh thần nữa. Họ chỉ khác ta có một điều thôi: họ có một đức tin kiên định về phương pháp làm việc của họ . Họ tin rằng với sự cần cù nhẫn nại và cách làm việc có phương pháp. Theo họ "thiên tài chỉ là một sự nhẫn nại bền bỉ lâu ngày " mà thôi.

    Thế nhưng họ đã để lại cho đời những kỳ công vĩ đại là nhờ đâu? Vì họ biết cách làm việc có phương pháp, có nghệ thuật. Muốn học cho thâm, muốn gây tạo những công trình to tát cũng phải cần đến thời giờ. Một giọt nước con, mà với thời gian đã điêu khắc cả dải Hoành Sơn, Tuyết Lãnh...

    Nếu các bạn xem kĩ đời niên thiếu của các bậc vĩ nhân đã làm vẻ vang cho Tổ quốc họ và cho cả nhân loại, các bạn sẽ thấy, khi các ông ấy còn là học sinh đâu phải là những học sinh đứng vào hạng nhất trong lớp. Có khi họ lại là những anh học sinh "hạng bét " là khác. Có nhiều kẻ, chính các ông thầy của họ cũng không để ý đến họ nữa. Nhưng, một ngày kia, một tình cờ run rủi, bỗng dưng cảm khích như Malebranche, sau khi đọc quyển "Traite' de lHomme của Descartes", đem hết nghị lực lao đầu vào sự học, nhẫn nại, cố gắng cho tới ngày tài hoa xuất hiện.

    Trong lúc ấy, trong lúc nhiều người may mắn đi vào các trường ĐH để tản mác trí lực của họ trong những cuộc đua chọi bằng cấp và địa vị cao sang quyền quí, thì trong bóng tối, trong im lặng, thành tựu của người vĩ đại như tiếng sấm đêm đông...làm cho mọi người kinh khủng. Công trình sự nghiệp của bạn chẳng khác nào những hòn đảo kia, từ lượng cát đắp bồi, bỗng trồi lên mặt nước, một cách vững vàng như con núi.

    Những bậc vĩ nhân đều hiện lên một cách từ từ và lặng lẽ như thế. Họ nhẫn nại mà đi từng bước một; nhưng một bước của họ là một bước chắc chắn.

    Leo núi cao, những kẻ nào háo thắng, vội vàng sẽ không bao giờ đi tới đỉnh được. Họ sẽ đuối sức và bị bỏ lại giữa đường. Ông Newton nói: "Nếu tôi có phát minh được một đôi điều gì, cũng là nhờ nghĩ ngợi mãi một việc và đem việc ấy mà quan sát đủ mọi phương diện. Nếu những phát minh của tôi có được chút ích lợi cho đồng bào là do sự cần cù và đeo đuổi mãi theo một ý nghĩ mà không thôi vậy ".

    Nhất là họ không bao giờ hiếu danh, hối hả trong công việc học hỏi và nghiên cứu của họ. Những vĩ nhân có thành tựu, họ không có học vị học hàm.

    Người ta bảo rằng lúc Paster thi đại học, chỉ đậu hạng ba hạng tư gì đó. Năm ấy, ông không chịu vào đại học. Học thêm một năm nữa, kì thi năm sau ông đứng đầu. Ông tự cho rằng sức còn yếu, nên cần học lại thêm một năm nữa, đâu có muộn gì, bởi theo ông cần nhất là phải có thật tài hơn là hối hả trong công trình học vấn. Thật có khác với đầu óc tâm tưởng của phần đông chúng ta ngày nay, bao giờ cũng không muốn cướp thời gian và thành công mau lẹ".

    D. ĐẶC TRƯNG CỦA NGƯỜI CÓ HỌC LÀ GÌ?

    Học là để cho đầu óc và tâm hồn càng ngày càng cao hơn, rộng hơn...có cao, có rộng thì mới tránh được cái nạn "thiên kiến", "chấp nhất" của những đầu óc hẹp hòi. "Óc hẹp hòi", theo Charles Baudoin, "là những đầu óc không thưởng thức nổi những gì mình không ưa thích". Ông lại nói: :Từ sự không có văn hóa đến lòng thiên chấp, chỉ có 1 bước mà thôi".

    Người có văn hóa cao là người mà tâm hồn thật cao rộng, dung nạp được tất cả mọi ý kiến dị đồng, không có những thành kiến hay tư tưởng một chiều, bao giờ cũng nhìn thấy tất cả mọi mặt trái của sự đời. Bởi vậy, muốn có được một tâm hồn cao rộng ít ra phải có một nền học thức rộng đủ mọi mặt, kẻ nào tin tưởng một cách quả quyết rằng chỉ có mình nắm được chân lí tuyệt đối là kẻ không thể có lòng khoan dung rộng rãi.

    Học rộng sẽ giúp ta đi từ "tuyệt đối luận" qua "tương đối luận", biết vượt lên trên những lập trường eo hẹp hạn định của một hệ tư tưởng khác không hợp với lòng ưa thích của mình. Người học thức rộng là người biết thưởng thức tất cả mọi hình thức văn hóa bất luận đông tây kim cổ. Người có học, sẽ có đầu óc rộng mở, không hay phán xét, đánh giá người khác theo góc nhìn và vốn hiểu biết xưa nay (thường nhỏ nhoi) của mình. Họ ghét, họ giận...cả ngày người khác chỉ vì người khác không diễn tiến đúng theo ý họ"

    (Trích đoạn trên nằm trong cuốn TÔI TỰ HỌC (THU GIANG NGUYỄN DUY CẦN))
     
    • Like Like x 1
    • Love Love x 1
    1. mynguyenbg
      chị có quyển này đó. nếu muốn đọc nghiêm túc thì khi nào c cho mượn :)))
       
      Ken likes this.
    2. Ken
      Ok chị My