TÂM SỰ "Ở trên ấy thời tiết có ổn không cậu?"

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by Hắt Sì, 22/10/19.

  1. Hắt Sì

    Hắt Sì Tiểu học Ta nghe từng trái tim nồng/Thì thầm trong cõi mê nồng/Cất tiếng hát của con người trở về nơi mẹ đưa nôi/Bình minh đã đến đây rồi...

    "Ở trên ấy thời tiết có ổn không cậu?"
    Bão, mùa hè năm 2017. Trong một sự hình dung không thật rõ ràng về La Pán Tẩn, tớ nghĩ đến nó, mất ngủ. Có lẽ, vì cậu đang ở đó, cùng Sông Mã. Tớ đã nghĩ về cậu thì đúng hơn. Chong chong thức đến 2h sáng, tớ bật dậy, tớ nhớ đã nói với bố là "con không biết vì sao cứ lần nào về đến nhà, nằm xuống ngủ là con lại nghĩ đến một người". Tớ nhớ cậu, hồi ấy. Giờ đỡ hẳn, nếu có chỉ còn nhớ về những hình ảnh đẹp đẽ tớ đã từng chứng kiến, nơi cậu. Nó đẹp, rất đẹp, đối với tớ.
    Bật dậy, tớ đã viết một dòng tin nhắn "Ở trên ấy, thời tiết có ổn không cậu?". Không gửi. Nhưng viết xong, tớ nhẹ lòng, ngủ được rồi. May quá. Mãi tận mấy tháng trước, tớ kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại, dòng tin nhắn lại hiện ra, vẫn chưa gửi. Những ngày tháng kéo dài ra, tớ nghĩ nhiều đến cậu. Và cũng rất tự nhiên, tớ nghĩ nhiều đến La Pán Tẩn và đương nhiên, hình ảnh Đội Tình nguyện Sông Mã xuất hiện với nhịp độ thường xuyên trong tâm trí. Tớ muốn đến Sông Mã.
    Và rồi, câu chuyện tiếp diễn...
    20191020_191327.jpg
    Anh sẽ đến
    2h sáng, tôi vẫn thức chong chong. Nhưng lý do lần này khác, tôi đang ở cùng Đội Sông Mã. 2h sáng, tôi thức vì có đôi chút hồi hộp, một chút háo hứng với chuyến đi Chương trình sách T10 của Thư viện Cội Rễ tới La Pán Tẩn sắp tới.
    Rốt cuộc, tôi đang ở đây, ở Sông Mã. Tôi đã đặt chân đến La Pán Tẩn, được chứng kiến hình ảnh đầu tiên của bầu trời xanh, trong vắt La Pán Tẩn; được hít thở bầu không khí trong lành; gặp những đứa trẻ đầu tiên ở La Pán Tẩn, trên đường lên thư viện Trống Tông; ăn bữa cơm đầu tiên cùng Đội,....
    Tôi từng nghĩ đến, từng tưởng tượng về La Pán Tẩn trước khi đến đây. Nhưng tôi muốn tự mình cảm nhận chân thật, và rõ nét hơn tất thảy những gì tôi từng hình dung thông qua hiểu biết của 'tớ về cậu'.
    Tôi lại nhớ tới bài hát "Anh sẽ đến" của ban nhạc Bức Tường. Bài hát tôi đã nghe rất nhiều, đặc biệt là suốt khoảng thời gian mùa hè Xanh 2017 của Sông Mã. "Anh sẽ đến để luôn được bên em. Giữa bóng đêm đen mịt mù anh muốn chở che cho em..." Lời bài hát mạnh mẽ vô cùng, máu lửa vô cùng. Nhưng than ôi, bàn tay con người thì bé nhỏ, sức lực con người vốn có hạn, tôi cũng không hơn. Với khoảng cách 300 cây số, điều tốt nhất tôi nghĩ mình có thể làm lúc ấy là im lặng và cầu nguyện.

    "Đừng ngồi im và nghĩ mình là người tốt. Hãy bật dậy làm điều gì đó ngay đi."
    Trong rất nhiều bài học tớ hiểu ra từ khi biết- đến- cậu, có một điều đáng quý hơn cả. "Đừng ngồi im đó và nghĩ mình là người tốt. Hãy bật dậy làm điều gì đó ngay đi". Tuy rằng cả tớ và cậu ít gặp nhau, tiếp xúc với nhau rất ít, không biết về nhau chi nhiều, nhưng tớ tin rằng những gì mình cảm nhận, những thay đổi tích cực trong cảm xúc và thói quen của tớ là không giả dối. Cậu - là cậu, cũng có thể cậu là La Pán Tẩn, là bọn trẻ, cũng có thể cậu là Sông Mã, là bầu trời xanh biếc, là những bình dị, chân thành,...

    Cảm ơn cậu (!)
    Hắt Sì
    Trên đường về Hà Nội, ngày 21.10.19.
    ---------
    P.s: Xin lỗi vì cách xưng hô mình dùng trong bài viết có khác nhau.
     
    #1 Hắt Sì, 22/10/19
    Last edited: 23/10/19
    • Like Like x 7
    • Love Love x 2
    1. Shoo
      Ai cũng có quyền được chọn làm người tốt, nhỉ :))
       
      Hắt Sì and te like this.
    2. Hắt Sì
      @Xù Đúng rồi :v
       
    3. út Tâm
      Không hiểu sao tớ thấy cậu rất có chất của Sông Mã, mặc dù chưa quen biết nhiều. Có thể là do thích sách, vì Sông Mã cũng thích sách :) Không liên quan lắm, *Hắt Xì* mà @@ Hắt xì hơi ấy, tớ vừa hắt xì để kiểm tra xong ==!
       
      Hắt Sì likes this.
    4. Hắt Sì
      @Tâm Út. Haha Cảm ơn Tâm. Tớ cảm thấy tinh thần Sông Mã chân thật, giản dị. Tớ đang tìm đến những điều như thế nên cũng cảm thấy may sao gặp được Sông Mã. À mà đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu đấy há há. *Hắt Sì*: t cố tình đấy. Nguyên nhân chữ *Sì* là tớ tên Hải => biển => Sea Hải có chữ cái đầu tiên là 'H'. Rốt cuộc tớ có cái tên mới đầy âm thanh - Hắt Sì :<<
       
      k i t likes this.
    Loading...
  2. Hắt Sì

    Hắt Sì Tiểu học Ta nghe từng trái tim nồng/Thì thầm trong cõi mê nồng/Cất tiếng hát của con người trở về nơi mẹ đưa nôi/Bình minh đã đến đây rồi...

    TAY EM, TRONG TAY TÔI
    Buổi chiều nay, thời tiết trên này mát, nắng vừa, tớ gặp Páo - cậu nhóc lớp 2, đôi mắt nâu nhìn thẳng, sáng.
    ***
    Cho tới giờ, tôi thấy bàn tay mình đẹp nhất khi nắm tay Páo bước đi trên đoạn dốc lên Thư viện Trống Tông, trong buổi chiều hôm ấy. Tự nhiên, thong thả...

    Buổi chiều, sau bữa cơm trưa và giấc ngủ, nhóm CR01 chia thành 2 tốp, 1 tốp lên Trống Tông và 1 tốp lên Trông Páo Sang. Ngay khi bắt đầu đi từ Ủy ban xã, P xuất hiện và đi theo chúng tôi. Cậu nhóc học lớp 2, đi chân đất, không chơi bi cùng các bạn vì không có tiền. P thích học môn tiếng việt ở lớp, thích hơn môn toán. "Em biết thư viện Trống Tông không?" - Đúng! "Em có hay lên Thư viện không?" - Đúng! "Chiều nay ở Thư viện chiếu phim đấy. Em có thích xem phim không?" - Đúng! "Thế thì cùng đi."

    Dong duổi... P và tôi vừa đi vừa nói chuyện. Bỗng, tôi ngửa bàn tay ra. Em đón lấy, tôi nắm lại. Lặng yên. Đường đất có vài vũng nước, gió thổi và nắng ở trên cao, giữa núi rừng. Em biết nhảy chân sáo không? - Không. *chân sáo* Dễ lắm, như thế này này, thử đi. P cũng thử nhảy theo, rồi cười.

    Chẳng mấy chốc, cả tốp chúng tôi đã đến nơi.

    20191019_113352.jpg
    #s #NB
     
    • Like Like x 4
    1. View previous comments...
    2. k i t
      chị nhớ có lần chị cùng Hảng đi lên dốc từ Trung Tâm về Trống Páo Sang, có 1 đoạn dốc lắm, mọi người đi trước, chị mệt vừa đi vừa thở nên tụt lại sau chút. Ở phía trước mọi người hát hò vui lắm, hôm đó chị có chút chuyện buồn nên cũng không muốn đi lên cùng mọi người, đó là lý do đã tụt sau lại càng tụt sau...
      Hảng đi cạnh chị, Hảng còn bé mà, nên cũng ham vui ấy, có lúc cũng nhìn tốp đi trước 1 lúc, xong rồi vẫn ở lại nắm tay chị, cùng chị hổn hển bò lên con dốc. Chị hỏi Hảng mệt không? Hảng bảo không mệt chút nào? Thế rồi chị dừng lại, cúi xuống, áp tai chị vào ngực Hảng. "Thình thịch...thình thịch...". Thật sự nghe rõ từng tiếng tim đập nhanh như thế nào luôn. Tự nhiên lúc đó rưng rưng thấy yêu, thương Hảng lắm lắm, cảm giác việc mình buồn như được tiếng tim đập thình thịch đó xoa dịu ấy.

      Và đó cũng là lần đầu tiên chị áp tai nghe tiếng tim của người khác. Cảm giác đó như là con đường gần nhất, chân thật nhất để lắng nghe sâu bên trong một con người...
       
      Hắt Sì likes this.
    3. Hắt Sì
      Em chào chị @kit, chị kể chuyện rất hay. Em hiểu cảm giác 'nghe rõ từng tiếng tim đập nhanh như thế nào' mà chị nhắc đến. Chị làm em lại nhớ các bạn ấy, nhớ Páo...
       
    4. k i t
      Hắt Sì hehe nghe chào chị Kít nó cứ sao sao ấy, khách sáo à hay gì chị cũng k biết nữa :vvvv
      Mà chị kể chuyện cũng không hay đâu, vì có thể em đồng cảm được với những gì chị kể nên em thấy hay đó =))))
      *Hóng tiếp những lời nhắn gửi trong thread này =)))))
      "ở trên ấy thời tiết có ổn không cậu?"
       
      Hắt Sì likes this.
    5. Than
      hai người bằng tuổi nhau đấy ạ :vv
       
      Hắt Sì likes this.
    6. Hắt Sì
      Giờ mình mới để ý ngày sinh của @kit. Mình cũng không ngại lắm, mình gọi kit là chị cũng được. Thế có khi càng dễ chia sẻ :v
       
  3. Hắt Sì

    Hắt Sì Tiểu học Ta nghe từng trái tim nồng/Thì thầm trong cõi mê nồng/Cất tiếng hát của con người trở về nơi mẹ đưa nôi/Bình minh đã đến đây rồi...

    Thứ hai, ngày 25

    "Quá khứ an toàn đã đóng khép rồi, đã chết rồi. Tuy vậy, có những người vẫn ưa chuộng sự bình yên và chở che của sự chết chóc ấy hơn là tính vô thường của đời sống, với đầy đủ những khả năng hạnh phúc hay khổ đau của nó."
    (- trích Hoàng tử trở lại - A.G.Roemers)
    *****
    "Vậy chúng ta nên từ bỏ hết mọi ký ức hay sao?", Hoàng tử bé đột nhiên xen vào, tôi nghĩ là do ký ức về bông hoa và người bạn của cậu rất quan trọng đối với cậu.
    "Không - tất cả những ký ức tươi đẹp và những trải nghiệm sướng vui mà cháu mang theo mình có thể xoa dịu cháu trong những giờ phút khó khăn, hay khi cháu cảm thấy đơn độc. Điều cháu cần tránh là ôm khư khư lấy quá khứ đó, chốn an toàn đó, bởi vì rồi cháu sẽ bị mắc kẹt trong đó và tự ngăn mình trải nghiệm những gì ở hiện tại. Quá khứ an toàn đã đóng khép rồi, đã chết rồi. Tuy vậy, có những người vẫn ưa chuộng sự bình yên và chở che của sự chết chóc ấy hơn là tính vô thường của đời sống, với đầy đủ những khả năng hạnh phúc hay khổ đau của nó".

    Một giây sau, tôi nói thêm, "Ký ức có thể hủy hoại niềm hạnh phúc của cháu theo một cách khác đó là khiến cho cháu muốn cảm nhận lại những điều cháu đã trải qua trong quá khứ. Điều ấy sẽ không bao giờ có được. Cũng như nước của một dòng sống không bao giờ y nguyên như cũ, những câu chuyện ở đời cũng không bao giờ lặp lại chính xác như trước. Ấy vậy mà thật đáng ngạc nhiên khi có quá nhiều người bị mắc kẹt trong nỗ lực sống lại một trải nghiệm cũ. Điều đó ngăn họ tận hưởng những trải nghiệm mới cũng đẹp như thế hoặc còn hơn vậy. Đó là khi con người cũng như một con vật trở đi trở lại một nơi nó đã từng tìm thấy thức ăn, cho tới khi nó gục chết vì đói, đơn giản vì nó không bao giờ chịu khám phá rộng thêm dù chỉ một chút".

    Suốt một khoảng dài cả hai chúng tôi đều chìm trong suy nghĩ, không gì xen vào được, khi cảnh trí cũng đủ tinh tế để lặng im đầy tôn trọng ở đằng sau.

    Khi Hoàng tử bé chịu mở lời, cậu khiến tôi bất ngờ.
    "Cảm ơn chú", cậu nói.
    "Sao lại cảm ơn chú?", tôi hỏi.
    "Vì đã cứu cháu khỏi buồn phiền", cậu đáp.
    "Ý cháu là sao?", tôi muốn biết.
    "Đây, cháu đã nghĩ về những gì chú nói và nhận ra là cháu có một suy nghĩ bám rễ trong đầu mình: Cháu sẽ không thể nào thực sự hạnh phúc trở lại cho tới khi nào cháu tìm được một người bạn khác giống như chú phi công mà cháu rất nhớ. Nhưng suy nghĩ đó lại bao chứa cả ba trở ngại tới niềm vui mà chú đã nói tới..."

    (...ba trở ngại ở trên mình sẽ viết tiếp trong bài viết khác. Hoặc ace có thể tìm cuốn 'Hoàng tử trở lại' - A.G.Roemers để đọc chi tiết)

    20191125_162608.jpg
    *****
    Có một điều tớ muốn nói với cậu. Tớ giật mình nhận ra ở đây có người giống cậu. Khi nhìn thấy người ta, tớ lại nghĩ đến cậu và tự hỏi "duyên cớ gì khiến người đó xuất hiện ở đây, trước mặt tớ và giống cậu?". Mỗi lần như thế, tớ trách bản thân và cảm thấy có lỗi với bạn ấy. Đó là trở ngại, đó cũng là một sự sai lầm không hay. Việc gì cũng cần thời gian. Rồi tớ sẽ đặt quá khứ về đúng vị trí và tiếp xúc với những gì xảy đến một cách chân thật, cởi mở hơn. Sớm thôi.
    Và, rốt cuộc con người chúng ta liên hệ với nhau như thế nào? - Ai mà biết được...

    #s #nb
     
    #3 Hắt Sì, 25/11/19
    Last edited: 25/11/19
    • Like Like x 1
    • Don't Care Don't Care x 1
    • Laughing Laughing x 1
    1. te
      Thực sự em rất thích đọc bài viết của anh
       
      Hắt Sì likes this.