Những lá thư trong chai

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by o_ostar, 17/4/11.

  1. Ken

    Ken Trung học cơ sở

    NHỮNG NGÀY KHÔNG BỎ CUỘC...

    Đó là những ngày, tôi tồn tại chứ không thực sự sống. Mở mắt dậy, cắm mặt vào điện thoại, lướt 1 cách vô định, vô định như chính cái cuộc đời của mình vậy. Ngủ qua ngày như một cách để trốn tránh thực tại khắc nghiệt.

    Đó là những ngày, đến thở cũng cảm thấy thật mệt mỏi. Stress kinh khủng nhưng chẳng thể tìm nổi cho mình một ai để chia sẻ. Tại sao bản thân phải chịu đựng những điều như thế trong khi người khác lại có được niềm vui và hạnh phúc?

    Đó là những ngày, đến giấc ngủ cũng thấy khó khăn. Trời sắp rạng sáng nhưng sao cứ mãi trằn trọc. Nghĩ về hoàn cảnh hiện tại, lại nghĩ về tương lai phía trước. Tự hỏi liệu quyết định này có đúng hay không khi bản thân phải đánh đổi nhiều thứ như thế.

    Áp lực, chênh vênh, vô định. Có lẽ ai cũng từng trải qua những ngày tháng như vậy ít nhất một lần trong đời. Trưởng thành quả không dễ dàng với bất cứ ai. Nhưng: “Some beautiful paths can't be discovered without getting lost” (Bạn không thể khám phá ra những cung đường đẹp nhất nếu không đôi lần lạc lối)

    Khi nhìn lại chặng đường ấy, tôi mới thầm cảm ơn bản thân đã cố gắng vượt qua những thời khắc như vậy, cám ơn bản thân đã lì lợm trước những ngày lòng giông bão tưởng chừng như gục ngã, cám ơn quá khứ đã cho một tôi của hiện tại và sẽ tiếp tục kiên cường trong tương lai. Nếu ngày ấy tôi bỏ cuộc, ai mà biết được đằng sau đó nữa sẽ có gì. Bởi, ẩn trong mỗi chúng ta là viên kim cương sáng rực rỡ, nếu không được trui rèn dưới cường độ áp lực cao của cuộc sống, cacbon sẽ mãi mãi là cacbon

    #AwakeYourPower
     
    • Like Like x 3
    • Don't Care Don't Care x 1
    • Love Love x 1
    1. Mèo ú
      than chì mới luyện ra kim cương nhá chứ cục than ở bếp thì khó lắm :)
       
      Ken likes this.
    2. te
      :0002043B:
       
    3. mynguyenbg
      Quan trọng là em suy nghĩ thế nào
       
      Ken likes this.
    4. Hana
      Ganbatte
       
      Ken likes this.
  2. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông some people talk and talk, and never say a thing. Some people laugh and laugh, and yet you want to cry.

    Gửi L,
    Giờ em mới biết, buồn cũng là một kiểu hạnh phúc, mà đôi khi còn không có được. Và em mong mỏi có những thứ để nhớ, vì em sợ rằng một ngày em sẽ chẳng còn gì muốn nhớ nữa. Không biết mình muốn nhớ gì, hay mình sẽ quên điều gì.
    Vì chẳng còn lại gì.
    Những ngày không viết nữa là những ngày đáng sợ. Và không còn gì để nhớ thương là một điều đáng buồn.

    Thế mà chẳng còn buồn nữa.
     
    • Love Love x 3
    • Like Like x 2
    1. Ken
      Còn cảm xúc là biết mình còn sống
       
  3. Ken

    Ken Trung học cơ sở

    Bức Tâm Thư Của Một Người Mẹ Gửi Đứa Con Lười Đọc Sách

    Sáng nay lên mạng, một bức thư thống thiết của một bà mẹ gửi tới đứa con lười đọc sách của mình hiện lên Newsfeed của tôi với hàng trăm lượt chia sẻ và bộc lộ cảm xúc vô cùng mãnh liệt.

    Chỉ cần lướt xuống những dòng bình luận, tôi đã có thể biết được bức thư này lâm li bi đát đến cỡ nào. Có người đồng tình, nhưng cũng có những người trách cứ tại sao phải ép con, chỉ cần bố mẹ làm mẫu thì con sẽ làm theo thôi. Thế nhưng sự thật ẩn dấu đằng sau bức thư ấy là như thế nào, mời bạn cùng đọc:

    "Gửi con thân yêu của mẹ,

    Con à. Gần đây mẹ thấy con không được vui.

    Tối hôm qua lúc mẹ bảo con làm bài tập về nhà, con đã cảm thấy phiền phức và cãi lại mẹ: "Việc gì phải ép con, mẹ có biết làm bài tập thì phải đọc sách, mà đọc sách là việc cực khổ nhất thế gian này không?"

    Đương nhiên mẹ biết con ạ. Nhưng cho dù vậy, mẹ vẫn phải ép con đọc sách, cho dù việc đó có nhọc nhằn thế nào.

    Mẹ đã ở trên thế gian này hơn 40 năm rồi, cách nhìn cuộc sống theo tháng năm cũng có nhiều đổi thay. Duy chỉ có quan điểm "nhất định phải đọc thật nhiều sách", mẹ tin rằng mẹ có thể giữ đến cuối cuộc đời.

    Cách đây vài ngày, mẹ với vài người bạn thân trong khi tán gấu đã tính nhanh thế này:

    Một đứa trẻ từ khi bắt đầu đi học đến khi tốt nghiệp đại học, trung bình mất khoảng 16 năm. Nếu như trong khoảng thời gian đó không dành bất kì khoản nào vào việc mua sách, chúng ta có thể tiết kiệm được ít nhất 50 vạn.

    Vậy nhưng tại sao không nhà nào đoái hoài tới khoản tiền này, lại ép con mình cực khổ rèn giũa, tối ngày đọc sách học bài?

    Đó là bởi vì: Đọc sách, là khoản đầu tư có lãi nhất của đời người. Sách chính là nguồn sáng soi tỏ con đường con đi.

    Con phải tin mẹ: Đọc sách thực sự có ích.
    Thứ nhất, mẹ tin con cũng đã biết, đọc sách giúp con trở thành người tri thức.

    Ngày đi học đầu tiên, thầy giáo đã nói với con câu này. Đây cũng là đáp án chính xác nhất mà con biết sẽ phải trả lời khi được hỏi.

    Nhưng mẹ nghĩ dường như con vẫn chưa hiểu được tri thức được sử dụng để làm gì, trừ việc giúp con đạt điểm cao trong các bài thi.

    Vậy nên mẹ muốn bật mí với con rằng, những tri thức mà bây giờ con đang thấy chết trong đống sách vở ấy, sau này tất cả đều hồi sinh trở lại trong cuộc sống của con.

    Con có nhớ môn vật lý con đang học có từ "Chuyển động quay" không? Từ này sẽ xuất hiện trong sách hưởng dẫn sử dụng máy giặt của con, và vì con đã đọc từ này, con có thể hiểu nó một cách dễ dàng. Nếu như tất cả các từ chuyên môn trong quyển sách con đều hiểu, rất nhanh chóng con có thể vận hành máy giặt của mình.

    Con để ý bà hàng xóm cạnh nhà mình chứ? Con gái bà mất hơn một tuần mới có thể dạy bà cách bấm vài nút trên điện thoại. Con gái đi vắng, ở nhà không biết dùng nồi cơm điện thế nào, bà ấy mất hơn 40 phút để gọi điện cho con, hỏi khàn cả giọng mà cuối cùng vẫn không biết cắm cơm thế nào.
    Những sách con đọc được trong giờ học văn, nếu như không giúp con đọc hiểu sách hướng dẫn, thì ít nhất cũng giúp con biểu đạt tốt hơn suy nghĩ của mình.

    Những bài con phải đọc trong giờ học toán, có thể giúp con tính nhẩm nhanh số tiền phải trả, tiền thuế phải nộp khi mua nhà, từ đó lựa chọn phương thức thanh toán hợp lý.

    Những kiến thức con đọc được trong giờ địa lý, giúp con biết được cá ở đâu ăn ngon, cà phê chỗ nào uống đậm đà.

    Những kinh nghiệm con đọc được trong giờ mỹ thuật, giúp con biết được rằng phối đồ màu tím với màu vàng trông sẽ rất kinh, phối màu hồng với màu vàng trông sẽ dịu mắt hơn…

    Tri thức là vũ khí, là lá chắn tuyệt vời nhất của con trong cuộc sống này. Nếu như con có tri thức, bất cứ thứ gì con cần, đều sẽ là của con.

    Mẹ không dám khẳng định tất cả những gì con đọc đều mang lại lợi ích, nhưng mẹ tin chắc khi con trưởng thành, con sẽ thấy rằng mọi kiến thức con có được đều tới từ đại đa số những thứ con đọc ngày hôm nay.

    Thứ hai, người đọc sách nhiều kiếm tiền giỏi

    Khi đọc đến đây, con có thể phản bác mẹ rằng: Có người đọc cả đời, rốt cục chỉ đi làm thuê cho người lười đọc. Con cũng có thể lấy dẫn chứng về bà lão nhà bên, chỉ bán bánh rán thôi cũng có thể mua được 3 căn nhà, đọc sách có lẽ chả quan trọng đến vậy.

    Nhưng con quên mất một điều rằng, tất cả những dẫn chứng con vừa nêu ra, chỉ là trường hợp đặc biệt.

    Chúng ta không thể lấy những điều hiếm gặp để làm chuẩn mực cho cuộc sống. Nếu một người qua đời vì bị nghẹn cơm, liệu con có rút kinh nghiệm bằng cách khuyên gia đình mình tuyệt thực không?
    Chúng ta cần nhìn nhận một thực tế rằng:

    Người bán bánh rán mua được ba căn nhà là người hiếm có ở đời. Còn người đọc nhiều hiểu sâu, kiếm tiền mua 3 căn nhà, thậm chí 13 căn, trên đời này không thiếu.

    Con có thể đọc được ở đâu đó rằng: Tiền không phải là tất cả. Đúng, tiền không phải là tất cả, nhưng chúng ta cần tiền.

    Tiền có thể không mang tới cho con hạnh phúc, nhưng thiếu tiền chắc chắn là cội nguồn của những khổ đau.

    Bây giờ con tiêu tiền của mẹ mà chẳng có chút cảm giác gì. Nhưng khi con trưởng thành, tiêu những đồng tiền bản thân con kiếm được, con sẽ thấy tiền quan trọng như thế nào.

    Con có thể vì tiết kiệm một đồng mà đi bộ đến nơi làm việc.

    Con có thể rất muốn nhưng vẫn không đến nhà đồng nghiệp dùng cơm, vì biết tương lai không mời lại người ta được.

    Con có thể không trả được tiền thuê nhà, không biết tương lai rồi sẽ trôi dạt về đâu.

    Trên đường đời không tránh khỏi những lúc khó khăn gian khổ, con có thể cảm thấy buồn, thậm chí cô đơn. Nhưng nếu có tiền, cuộc đời sẽ dễ sống hơn.

    Thứ ba, đọc sách khiến con trở thành người tuyệt vời hơn.

    Bữa trước mẹ dắt con nghe thuyết giảng, trên đường về nhà con đã khen người diễn giả ấy không ngớt lời. Con bảo mẹ rằng trong tương lai con muốn trở thành một người xuất chúng như người diễn giả ấy.

    Con hẳn cũng biết rằng, để có thể được như vậy, người diễn giả ấy đã phải đọc rất nhiều. Vốn kiến thức có được từ việc đọc sách đã trở thành lớp trang điểm hoàn hảo nhất giúp người diễn giả trở nên có sức hút với người nghe.

    Ngược lại, nếu gặp một người ngu muội, cử chỉ lỗ mãng, nói ra toàn những điều dung tục, con có buồn quan tâm anh ta nói gì không?

    Để được như bà diễn giả nọ, tất nhiên đây không phải việc ngày một ngày hai mà thành, con phải bỏ nhiều mồ hôi nước mắt tôi luyện bản thân. Muốn thành tài, phải khổ luyện. Nhiều người vì ngại khổ, ngại khó mà từ bỏ việc đọc.

    Những quyển sách con đang đọc bây giờ, mẹ tin có những sách con đọc không hiểu, không biết để làm gì, vì vậy con cảm thấy chán nản, nhụt chí.

    Mẹ cho rằng con không cần phải ngay lập tức hiểu toàn bộ những gì con đọc. Con chỉ cần biết, tất cả những gì con đọc đều sẽ bổ trợ con trên đường đời, bằng cách này hay cách khác. Những người đi trước đã dò đường giúp con rồi, con chỉ cần đi theo chỉ dẫn của họ thôi.

    Đường đời của những người lười đọc suy cho cùng đều có nét tương đồng. Người lười đọc chả mấy chốc sẽ trở nên dốt đặc, không thấy được tầm quan trọng của việc học, tự huyễn hoặc rồi tự hài lòng với bản thân. Khi mọi cánh cửa đóng lại với họ, họ bừng tỉnh thì đã quá muộn rồi.

    Họ không hiểu vở kịch này hay chỗ nào, cũng không tài nào đoán ra nổi ý nghĩa bức hoạ trước mặt.

    Họ không biết đối nhân xử thế, không biết cách tha thứ cho người khác, không biết cách ăn nói.

    Họ không biết cách giáo dục con cái, hoặc là đánh con khóc, hoặc là giận con quá mà khóc.

    Họ mệt mỏi, kiệt sức đón ngày mới bắt đầu.

    Con à, mẹ hi vọng mai này con sẽ không trở thành họ.

    Không sợ con nghèo, chỉ sợ con trở thành người không có tri thức.

    Không sợ con khổ, chỉ sợ con trở thành người không có năng lực.

    Không sợ con khác biệt, chỉ sợ con cảm thấy cuộc đời vô vị.

    Không sợ con thất bại, chỉ sợ con đánh mất niềm tin.

    Nếu con không muốn những điều đáng sợ này trở thành sự thực, hãy chịu khó đọc sách.

    Sách là kho báu quý giá nhất của nhân loại, là nơi hội tụ những gì tinh tuý nhất của người đi trước. Chỉ cần con kiên trì, con sẽ mở được hòm kho báu này, và những báu vật bên trong sẽ giúp cuộc sống của con trở nên giá trị hơn.

    Không có báu vật, tất cả những gì con có chỉ là hai bàn tay trắng.

    Với báu vật trong tay, con sẽ sở hữu sức mạnh của thiên xa vạn mã, như thế có vô só người đang lặng lẽ nâng đỡ con từ hậu phương.

    Một ngày không xa, một ngày kiếm tiền của con có thể bằng cả tháng lương của người khác, con có thể đạt được những điều mà người khác cả đời không dám mơ tới, có thể góp phần làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn,...Đến lúc ấy con sẽ nhận ra, tấm vé để con bước vào cuộc đời nhiệm màu ấy, chính là kết tinh của những kiến thức ngày xưa con vất vả đọc.

    Cố lên con yêu. Dù hiện tại có mệt mỏi, nhưng tương lai tươi sáng đang đợi chờ con ở phía trước."
     
    • Like Like x 1
    • Love Love x 1
  4. Ken

    Ken Trung học cơ sở

    Gửi người em ngô nghê
    Em ác lắm, anh chậm có mấy giây mà cũng không tha. Cơ mà dù sao cũng vui, lần này là nhường đấy chứ để em thua 3 lần liên tiếp thì cũng chán :vV
    Hãy đợi đấy ')))
     
    • Don't Care Don't Care x 1
    1. te
      Ơ nhường là nhường thế nào nhỉ, thua phải chịu nha người anh tồ
      Ngủ sớm đi kẻo không dậy được lại mất kẹo :v
       
      Shoo and Ken like this.
    2. Ken
      Em còn nhớ cái tối hôm trước em nói cây kẹo đó là cây kẹo cuối cùng, xong sáng hôm sau em ngủ tới 9h không :)))
       
      Shoo likes this.
    3. te
      Do em tắt nhầm chuông báo thức thôi, lý do 2 ngày dậy muộn là vậy :-s:(
       
    4. Ken
      Quan trọng là ý chí em à, chứ lại đi đổ lỗi cho báo thức thế :vV
       
  5. Ken

    Ken Trung học cơ sở

    Gửi Te
    Vậy là một ngày nữa đã trôi qua và những chiếc kẹo vẫn tăng dần theo từng ngày. Có lẽ em sẽ vui lắm và đang cười thầm vì may mắn thắng anh ơ gên. Thực ra anh thua lần này do nghe bài hát báo thức này hay quá nên nằm nghe đi nghe lại đó :vV
     
    • Don't Care Don't Care x 2
    • Like Like x 1
    • Laughing Laughing x 1