Những điều Đôi mắt nói - Teamwork Nhóm 4

Discussion in 'THÀNH VIÊN' started by Nhóm 4 - Ver 11, 25/10/17.

  1. Nhóm 4 - Ver 11

    Nhóm 4 - Ver 11 Sơ sinh

    [​IMG]
    21/10/2017
    Đó là một ngày Sa Pa mưa và lạnh. Tôi đang bước tới nhà thờ đá Sa Pa để chụp ảnh thì gặp em. Chiếc ô che cho em khỏi những hạt mưa buốt giá. Em ngồi nền đất. Ánh mắt em thông minh, nhưng chao ôi, sao mà buồn quá. Em không nài nỉ mọi người mua đồ cho em, đôi mắt em cứ buồn xa xăm, nhìn dòng người qua lại. Trong lòng tôi gợn lên câu hỏi: Đôi mắt ấy có bao giờ cười? Hay vì miếng cơm manh áo, vì cái sự thực phũ phàng của cuộc sống mà anh mắt ấy cứ mãi đượm buồn?!
    Tôi phải làm gì đây?

    "Your eyes they shine so bright. I wanna save that light. I can't escape this now... "

    - Nắng ban mai-
     
    • Like Like x 1
  2. k i t

    k i t Đại học h i t t h at s a u n h i n p h i a t r u o c b u o c d e u b u o c

    Bài cuối cùng đọc sau khi check hết thông báo dừng ở "Những điều đôi mắt nói"
    Tự nhiên muốn viết..
    Mượn "Đôi mắt" nói những điều mình muốn nói...

    Là một đứa hay check thông báo, không thích nhìn những cái màu đỏ đỏ báo số lượng tin nhắn, số lượng mail chưa đọc, dù là spam hay quảng cáo cũng check bằng sạch, có khi chỉ đơn giản là click vào cho nó mất cái đỏ đỏ ấy đi thôi. Dở hơi thật.
    Hôm nay được ngồi thở, vào forum, ôi 10 thông báo liền, lâu lắm rồi mới lại có nhiều thông báo thế, lâu lắm rồi, từ những ngày mới có nick forum. Mình bỏ quên forum lâu quá rồi. Click vào từng bài đọc, lần lượt rồi bài cuối cùng là "những điều đôi mắt nói" của nhóm của một đứa xấu tính. Nó xấu tính thật, nhưng lần này thấy nó lớn quá, bớt xấu tính đi rồi, hay tại chơi với người tốt như mình nên được lây =)))). Nó đã bảo mình "Có lẽ là tại nó nên mới như vậy!". Lúc nó nói vậy vừa thấy vui vừa thấy buồn, muốn nói nhiều thứ mà chỉ kịp nói nhanh với nó vài câu rồi lại phải cuốn vào những thứ nồng - nặc - mùi. Bỏ quên forum, cảm giác bỏ quên cả thế giới, bỏ quên nó(s).
    Tao lại về rồi đây =))))

    Đôi mắt. Bỏ đi. Trở về. Nhớ đến ánh mắt Chinh, rồi lại nhớ La Pán Tẩn. Chả biết từ bao giờ nhìn núi rừng, nhìn ruộng bậc thang dù là màu gì đi nữa, nó vẫn nhìn ra màu xanh, rồi thấy con người mát mẻ, thanh thản hẳn lên, cảm giác như đang ở trong lòng La Pán Tẩn vậy. Nhớ...

    Thèm viết, mọi thứ cứ đến, cứ xuất hiện, vụn vặt, chẳng biết sắp xếp như nào, cứ viết vậy thôi.


    Còn nhiều "Đôi mắt nói" nữa....
     
    • Like Like x 3
    1. Huyền Trần
      thở cái gì. :3 tiên sư mài. :3 cmt rồi đọc bài tiếp nài :))))
       
    2. Huyền Trần
      uiiii :))) chóoooo
       
    3. Bao Cát
      con Huyền là cái đứa chuyên đi cmt bài của người khác mà ko thèm like hay thả tim chứ.... :-?:-?:-?
      t cũng thế nài... =))=))=))
       
    4. Huyền Trần
      =)))) sao biết =))) ui m là đứa đầu tiên phát hiện ra thói quen đó của bố mà ko cần t phải cố nhấn mạnh cho mn nhớ =))))
       
    5. Bao Cát
      ui t giỏi quá... hị hị :00020210::00020210::00020210: