Những điều Đôi mắt nói - Teamwork Nhóm 4

Discussion in 'THÀNH VIÊN' started by Nhóm 4 - Ver 11, 25/10/17.

  1. Nhóm 4 - Ver 11

    Nhóm 4 - Ver 11 Sơ sinh

    Những điều đôi mắt nói

    “Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta không nhớ một bàn tay ai đó mà phải là khuôn mặt trước tiên. Bố nói bởi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta không thể nhìn ai đó mà không nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì, và quan trọng hơn nữa, họ đã hy sinh cho điều gì.”
    (Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần)

    Mình tin những đôi mắt không biết nói dối. Như Nguyễn Ngọc Thuần đã viết ở trên, khi chúng ta nhìn vào đôi mắt của một ai đó, chúng ta sẽ biết được những câu chuyện kể từ đôi mắt ấy. Là chuyện đời, là chuyện nghề, là những câu chuyện đơn giản trong cuộc sống hàng ngày hay những câu chuyện bình thường không kể.

    Hành trình teamwork của nhóm 4, là sẽ đi tìm những câu chuyện mà những đôi mắt kể.
     
    • Like Like x 1
    1. Huyền Trần
    2. Bao Cát
      xuất hiện mọi mặt trận về đêm Huyền Trần sau xuất hiện ở đâu nhớ gọi t vớiiiiiiii :)):)):))
       
    3. Cua
      úi giờ mới đọc được =)) t thấy m mới là đứa xuất hiện ở mọi mặt trận ấy Bao Cát :v
       
    4. Bao Cát
      úiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii thế m thì ít xuất hiện quá hị hị :)):)):))
       
    Loading...
  2. Nhóm 4 - Ver 11

    Nhóm 4 - Ver 11 Sơ sinh

    Lần đầu tiên khi nghe tới chủ đề về đôi mắt, tôi đã nghĩ tới những hình ảnh nào đó rất lớn lao. Tôi sẽ kể về những con người bất lực trước ánh sáng nhưng vẫn tràn đầy nghị lực sống và lòng yêu đời. Tôi sẽ cảm nhận câu chuyện về người hoạ sĩ mù vẽ lên những bức tranh tươi đẹp nhất về cuộc sống, về con người. Đúng, tôi nghĩ rằng: tôi sẽ... Nhưng rồi tôi loay hoay. Và câu chuyện bắt đầu khi nhóm tôi chẳng thể teamwork hiệu quả. Tôi thấy ánh mắt chị Cua cảm thông, nhưng cũng chất chứa điều gì đó xa xăm, buồn gờn gợn. Vẫn nụ cười dịu dàng ấy như ngày đầu tôi gặp chị nhưng đôi mắt thì chẳng nói dối bao giờ. Thoáng trong đôi mắt bạn trưởng nhóm là tích tắc bất lực, là nỗi lo âu cho cả nhóm. Và có lẽ, tôi cũng đã chẳng thể giấu nổi ánh mắt giận dữ nào đó khi thành viên khác và tôi cùng tranh luận! Thế đấy, tôi chợt hiểu ra rằng, những đôi mắt quanh ta cũng chất chứa những câu chuyện. Vậy tại sao, ta lại không viết?

    -Nắng ban mai-
     
  3. Nhóm 4 - Ver 11

    Nhóm 4 - Ver 11 Sơ sinh

    Những ánh mắt hạnh phúc

    Viết cho một ngày Hà Nội trong tôi nhiều cảm xúc...
    Tôi yêu lắm những đôi mắt rạng ngời những hạnh phúc bình dị. Một ngày học trên trường mệt nhoài khiến tôi kiệt sức, tôi có thời gian một tiếng để đi lang thang trước khi bắt xe đi họp nhóm teamwork. Tiếng chuông điện thoại reo lên, là nhỏ bạn cùng phòng. Tôi và nó hẹn nhau đi ăn xiên nướng. Vừa gặp, nó đã hớn ha hớn hở, đôi mắt vui tươi: "Mày ơi, điểm học kì của tao cao không tưởng." Nó tung tăng nhảy chân sáo, trong lòng tôi thấy sao rạo rực quá!

    Bước đi lang thank trên bờ hồ, tìm hoài cô bạn đi cùng team nhưng chẳng thấy. Đền Ngọc Sơn và Cầu Thê Húc đẹp đến lạ. Lần đầu tôi một mình "thưởng thức" Hà Nội theo một cách riêng. Bỗng có giọng Sài Gòn vang lên trìu mến: "Cháu đi thưởng ngoạn một mình hả?" Tôi nở nụ cười và kể câu chuyện teamwork của mình. Chú tên Hoàng, ra đây công tác và chiều mai bay lại thành phố Hồ Chí Minh. Ánh mắt của chú, người đã chạc ngoại tứ tuần ánh lên sự sâu sắc và kiên định. Chú và tôi trò chuyện, những câu hỏi đời thường nhất, bình dị nhất. Tôi thấy mình bỗng như chú chim non ríu ra ríu rít. Tôi cũng thấy chú cười, chú nói rằng mình như được trẻ lại... Chú và tôi ăn kem bờ hồ, vừa ngồi vừa trò chuyện. Tôi hỏi chú: "Chú có nghĩ rằng đôi mắt là cửa sổ tâm hồn không, như điều gì đó phản ánh chân dung của mỗi người?" Sự nhỏ nhẹ và trầm lắng trong giọng nói của chú làm tôi hòan toàn thuyết phục. Chú nói về đôi mắt từ nhân tướng học, đôi mắt trong ca dao, tục ngữ, đôi mắt buồn, đôi mắt của lo âu... Thế rồi chẳng hiểu từ đâu, chú và tôi tâm sự với nhau về cuộc sống thường nhật. Bất ngờ biết mấy khi ánh mắt sâu sắc của một người kĩ sư, một người từng trải bỗng vui vẻ, trong veo khi kể về những ngày trẻ thơ, khi mùa lũ kéo đến miền Tây, những ngày cùng lũ bạn đi ăn trộm ổi, đi chọc tổ ong. Chúng tôi cùng cười, không chỉ miệng cười thôi đâu, đôi mắt cũng biết cười đấy!

    Trời thu Hà Nội, chưa rõ lắm nhưng cũng đã mơ hồ. Chú Hoàng tạm biệt tôi tại bến xe buýt. Có thể chúng tôi chỉ là những người bạn gặp có duyên và gặp nhau một lần, nhưng ánh mắt chia li và hẹn ngày gặp lại vẫn mang một chút buồn nào đó, miên man cùng những chiếc lá rơi.

    Những chiếc máy ảnh ra đời với độ tinh xảo cao, chất lượng hình ảnh sắc nét. Nhưng đừng quên, chúng ta có một chiếc máy ảnh vô giá - đôi mắt, "chiếc máy ảnh" không chỉ ghi lại hình ảnh, mà là cả cảm xúc, cảm nhận mà không một ngôn từ hay chiếc máy ảnh hiện đại nào có thể diễn tả được!

    - Nắng ban mai -
     
    • Like Like x 3
  4. Nhóm 4 - Ver 11

    Nhóm 4 - Ver 11 Sơ sinh

    .......... NGÀY ĐẦU TIÊN.......... hay còn gọi là buổi hẹn hò đầu tiên định mệnh

    M.n hẹn nhau lúc 16h tại chùa Láng, cơ mà giờ cao su nên tới hơn 16h30 mới bắt đầu xuất phát được
    Rồi m.n vs chiến mã của mình cưỡi nhau tới Làng trẻ em SOS
    Gặp nhau khó đến như vậy, hiếm có lắm mới được buổi đi thực tế chung nhiều người như vậy mà số phận éo le, hoàn cảnh đưa đẩy, hạ cánh đúng vào giờ m.n đã nghỉ và không làm gì được nhiều cả so sad :0002038B:
    Vào thăm quan điều đâu tiên có thể thấy là trong làng có rất nhiều nhà nhỏ( cụ thể 16 nhà), mỗi nhà có tên riêng của mình và điều đặc biệt là lấy tên à tên của các loại hoa. Cá nhân em nghĩ cái tên đo sguwir gắm nhiều nhiều điều mong mỏi của các mẹ như là: mong tương lai của các con sẽ tươi sáng rạng ngời như hoa nở, mong các con trẻ đẹp như hoa,... Và mỗi em một hoàn cảnh riêng nhưng đều chung 1 nỗi đau là thiếu tình thương yêu, sự chăm sóc , đùm bọc của bố mẹ.
    Tiến sâu vào trong, cả bọn bắt chuyện với mẹ của nhà Hoa Anh Đào
    Mẹ dẫn cả bọn vào nhà rồi bắt đầu kể chuyện...
    Hiện tại nhà của mẹ còn 7 em, các em hầu hết đều đã đi học từ cấp 1, cháu lớn nhất đã học lớp 11 và bé nhỏ nhất là thằng nhóc nhõng nhẽo siêu yêu thích, fan bẹ của mẹ Thịnh, bé được 2 tuổi và mới về với Hoa Anh Đào được 2 tháng....
    Đa số các em đều đã lớn tự vệ sinh cá nhân rồi giạt giũ nấu nướng được rồi, nên mẹ cũng đỡ vất vả...
    Lại nói đến các em, thực sự vô cùng xót thương, trong khi chúng ta luôn được bố mẹ bao bọc, bảo vệ, chở che, thì các em lại không được nhận những điều đó, các em đứa thì mồ côi cha mẹ, ứa thì bố mất mẹ phải lãnh án hình sự, đứa thì không được ai nuôi phải gửi tới đây.... mỗi em cảnh hoàn cảnh và đặc biệt khi thấy các em chúng ta lại thấy điều gì đó nhói trong tim, xót xa, đau đớn
    Từ đấy mới thấy được chúng ta may mắn và hạnh phúc biết nhường nào, vậy nên, hãy quan tâm tới bố mẹ nhiều hơn, hãy cảm thấy hạnh phúc vì luôn luôn đcượ bố mẹ gọi điện hỏi thăm, lo lắng. Đừng lấy đó làm điều phiền toái, hãy trân trọng những phút giây hạnh phúc thiêng liêng này, vì trong cuộc sông, rất nhiều điều bất ngờ có thể xảy ra mà ta không thể lường trước, hãy tận hưởng trân trọng từng giây phút hạnh phúc này.
    VÀ ĐẶC BIỆT QUAN TRỌNG, đừng quên chia sẻ nỗi đau với các em, đừng quên đến chơi, động viên, chiai sẻ yêu thương để các em cảm thấy mình là 1 người hạnh phúc, xoa dịu đi phần nào nỗi đau trong các em.... đặc biệt ở đôi mắt long lanh, hồn nhiên, ngay cả khi ưu buồn nó cũng trong sáng đến lạ
    Người ta nói trẻ em đẹp nhất, trong sáng nhất, thì đúng là như thế, chỉ cần đôi mắt, đôi mắt nói lên tất cả
    "Có thể dối trong hành động, nhưng không thể che dấu được trong ánh mắt"
    #Chuyện_bên_lề : có 1 điều rất hối tiếc đó là nhát không dám hỏi, 2 câu hỏi, để rồi đem về hối hận ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa...... đêm không ăn ngày không ngủ:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D
    - Điên có chất riêng -
     
    #4 Nhóm 4 - Ver 11, 27/10/17
    Last edited: 27/10/17
    • Like Like x 2
  5. Nhóm 4 - Ver 11

    Nhóm 4 - Ver 11 Sơ sinh

    ...tạch...tạch...tạch...NGÀY THỨ HAI...tạch....tạch...tạch....
    Đồng bọn hẹn nhau đi bờ hồ cùng team chị Mây
    Hẹn hò nhau 5h tại đài phun nước
    Và 1 sự xấu hổ không hề nhẹ cái con duy nht có mặt buổi hôm đấy lai k biết đường loay hoay hỏi lên hỏi xuống mới tới được chỗ hẹn....
    Tới nơi gặp được chị mentor và đợi 1h, then no-one arrived... so sad...and time-wasting.....
    Bắt đầu lò dò đi theo chị Mây cùng team của chị
    Trong hành trình đi cùng team chị, điểm đầu tiên mà cả bọn đt chân đến là ngõ Hàng Quạt, trong ngõ có rất nhiều nhà dân, và điều đặc biệt là, mỗi nhà chỉ rộng tầm 5m^2, con ngõ nhỏ xíu và tối tăm ẩn chứa sự âm u nhất định, sao trong tôi cảm thấy nó như hoàn cảnh của gđ nơi đây ( chỉ xét trên quan niệm cá nhân), đúng là HN đất chật người đông.
    Mọi người nấu cơm chung ở 1 nhà bếp tạm gọi nhà bếp công cộng
    Nghe chị Mây nói vì ngày xưa nhà cửa đánh thuế cao lắm nên họ làm nhỏ
    Có sự tiếc nuối đó là cả bọn đi qua đó vào đúng thời gian họ đang ăn cơm nên k thể vào trò chuyện cùng
    Rồi cả lũ băng qua chợ Đồng Xuân, tới cầu Long Biên chứng nhân lịch sử trong huyền thoại
    Và quyết định ra bãi giữa trong sự bảo vệ của 1 anh nam yếu đối gió thổi tưởng chừng sẽ bay k biết là tới nơi nào, bay xa không biết cơ nào là ngàn dặm xa xôi
    Nhưng cái tính tò mò cứ túc trực r lớn ở trong người, mn kiên quy dấn thân vào trận địa
    Ra ngoài bờ sông vào gặp cặp vợ chồng cụ già nổi tiếng chốn bãi giữa
    Ngồi trò chuyện vs cụ hỏi đủ thứ linh tinh
    Và 2 điều nhớ nhất đó là
    Những ngày lụt 2 cụ phải chèo lái cột căn nhà thuyền của mình thật chắc chắn không thì lũ sẽ cuốn đi mất. Cụ nói đợt lũ vừa rồi là kinh hủng nhất. Nghe cụ kể nhìn vào đôi mắt đã lão hóa mờ đục của cụ mà không thể cầm lòng, tôi đã suýt khóc, và thật may cụ đã đổi sang nói cái khác mới nguôi ngoai được
    Ánh mắt mờ đục ấy, tôi tin ràng, chỉ cần bạn nhìn thấy nó thôi, thì chắc chắn cả đời cũng k thể quên nổi
    tôi đảm bảo đấy..
    Đấy cảm xúc ngày thứ 2 đi thực tế là vậy, và xin phép được kheps lại màn lảm nhảm ở đây,,,,,.....Đón chờ ngày thứ ba nhé....... :-*
    ----------------------------- ĐIÊN CÓ CHẤT RIÊNG ----------------------------
     
    • Like Like x 1