Mưa rơi. Về những đứa trẻ tưởng là nhỏ.

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by Shoo, 25/7/18.

  1. te

    te Trung học phổ thông

    Bao giờ cô lại lên?
    Sao lần trước cô lên không gọi em?
    "Sao cô không làm Thư viện dưới Trung Tâm?
    ...
    T hỏi trong một cơ số câu hỏi khác và chẳng câu nào mình trả lời trọn vẹn cả. Vì mình còn chưa có câu trả lời thuyết phục cho những suy nghĩ của chính mình.
    Sau tất cả, mình biết được một điều, chẳng có gì là chắc chắn cả, mọi thứ.

    "Sao cô không làm Thư viện dưới Trung Tâm? như trong kia kìa" vừa nói vừa chỉ vào phòng thư viện Trống Tông,
    Bao nhiêu suy tư trước đó bỗng chốc tan biến.
    Mình là người xuống Trung Tâm nhiều nhất, tiếp xúc với mấy đứa trẻ nhiều nhất. Nhưng vẫn chưa đủ để hiểu, tất nhiên, còn nhiều điều chưa cảm nhận được. Còn nhiều.

    Khoảng khắc 3 đứa cùng nhìn mình khi T hỏi, như tất thảy mấy đứa đều thắc mắc như thế. Mình nghĩ, cuối cùng mình đã lo lắng về điều gì?
    Bất ngờ, thực sự bất ngờ.

    Mình đã nghĩ về chuyện mấy đứa có thích đọc sách không? Mình đã nghĩ về mấy đứa sẽ ngại mượn sách ở nhà M. Nhiều lắm, mĩnh vẫn nghĩ suốt thôi. Tới giờ vẫn nghĩ.
    À đấy, M hỏi bao giờ cô mang sách xuống nhà em. Chợt nhớ, rồi lại thấy vui vui.

    Và điều cuối cùng mình làm được ở Chương trình Sách lần này là mang được ít sách xuống nhà M, kèm vài dòng chữ.

    [​IMG]
    xa xa
    -----------------------------------------
    Hàte_SôngXanh_NhậtKýThưViệnCộiRễ
    <2h13> -23/10/2019-
     
    #21 te, 12/11/19
    Last edited: 12/11/19
    • Like Like x 5
    1. Hắt Sì
      2h13' : ))
       
      te likes this.
    2. Minh Châu
      mất ảnh rồi
       
      te likes this.
    3. te
  2. te

    te Trung học phổ thông

    "Cô vừa biết C chưa mượn sách nhá. Cô để món sách ở nhà M đó. Không có quyển nào C thích à? Thích sách gì lần sau thầy cô mang lên?
    Hì.. Tại em tưởng là cô chưa mang sách lên nhà M nên em mới không đi mượn. "

    Vài dòng tin nhắn như thế rồi bọn mình chỉ nói chuyện với nhau về những câu chuyện xung quanh cuộc sống của nhau. C đi học, mình cũng đi học. Có chuyện gì là lại kể cho nhau nghe. Có những câu chuyện em kể mà mình cười ngặt nghẽo. Đúng trẻ con, thật vô tư!

    Một hôm mình chợt nhớ ra và hỏi em đọc được quyển sách nào chưa?
    "4 quyển cô
    em có rảnh đâu
    đi học về ngồi tí.. lại đi cắt cỏ trâu... song rồi lại cho lợn ăn.. làm cơm tối. Thì hết cả buổi chiều rồi
    ...
    Đâu siêu đâu 3, 4 ngày hết một quyển."

    Và từ đó mình chăm đọc sách hơn!
     
    #22 te, 27/11/19
    Last edited: 27/11/19
    • Like Like x 2
    • Love Love x 1
    1. mynguyenbg
      cảm thấy nhột nhột :))))
       
      te likes this.
    2. te
      Giờ mà kể ra thì vẫn nhột á :((((
       
  3. te

    te Trung học phổ thông

    Đêm lửa trại MHX 2019, âm nhạc, những cái nắm chặt tay, ngọn lửa cháy rực như một cách làm quen lạ lùng giữa mình với em. Chẳng nói gì chỉ ngồi lặng lẽ thỉnh thoảng quay sang nhìn nhau và cười.
    Trong mắt em có lửa, nụ cười em có hồn.

    Lá thư em gửi chứa đầy sự lạc quan trong đó, chứa cả nết mộc mạc chân thật của một đứa chẳng phải trẻ con cũng chẳng phải người lớn. Hai người gặp nhau đôi lần và thành bạn.
    Em bắt đầu có những suy tư về cuộc sống, về tương lai. Đôi lúc chắc mệt mỏi quá lại kể với mình.
    Rồi lại xin lỗi.
    Em bảo mình tìm việc trên Hà Nội giúp em, việc gì cũng được, bưng bê bồi bàn gì cũng được. Miễn là có tiền.
    ...
    Em hay hỏi mình. Đôi khi cảm giác chỉ là cần được lắng nghe chứ chẳng phải cần câu trả lời.
    Có những điều mình cũng không trả lời được thật. Em chỉ bảo " chị có thể hứa với em một chuyện được không? Chị sẽ lên nhà em nếu em mời chứ. Vào một dịp nào đó."
     
    • Like Like x 2
    1. Mèo ú
      hôm đấy mình sáng quá nên chẳng chú ý được gì cả =))
       
      te likes this.
  4. te

    te Trung học phổ thông

    IMG_20200725_102938.jpg Đêm qua mưa,
    Mưa làm mình lại nhớ Thread này. Định bụng viết gì đó, mình nhớ bọn trẻ rất nhiều.
    Kéo mãi không thấy Thread đâu. Lâu rồi không ai viết.
    Dặn lòng là phải ngủ sớm nên thôi. Tạm gác
    ..
    Những đứa trẻ mình gặp nhỏ nhỏ có, tự lập hơn mình cũng có. Mấy đứa lớp 5 lớp 6 mà bé xíu xíu, chỉ muốn bỏ túi đem về nhà nuôi. =.= Mới nhớ ra mình vẫn ăn bám bố mẹ.
    Mấy đứa lớn hơn thì đang độ được đi chơi. Vài đứa lớp 9 năm rồi bận làm bận thi chuyển cấp, trông lớn hẳn. Vài đứa khác lớn lớn, lên đây kiếm tiền. Mình cũng chả liên lạc được.
    Mỗi một đứa là nhiều câu chuyện mình được nghe. Góp nhặt cũng được nhiều lắm rồi.

    Mùa hè xanh lần này, mình có cảm giác cái ngày đó đang đến rất gần.

    Sợ.
     
    #24 te, 11/8/20
    Last edited: 11/8/20
    • Love Love x 5
    • Like Like x 4
    1. Shoo
      ảnh đoạn nào đây H ?
       
      te likes this.
    2. te
      Đoạn bãi cỏ gần nhà Mai đi xuống á c. Năm nay lên đó dạy vẽ í.
       
    3. mynguyenbg
      Chang kìa? Nhìn dáng lưng trông lớn hẳn
       
  5. Hắt Sì

    Hắt Sì Tiểu học Ta nghe từng trái tim nồng/Thì thầm trong cõi mê nồng/Cất tiếng hát của con người trở về nơi mẹ đưa nôi/Bình minh đã đến đây rồi...

    THẦY ĂN CÙNG EM THÌ NGON HƠN
    "Có những người như hạt giống trong ta.."
    * *
    Mùa hè xanh. Chẳng mấy khi tôi có dịp ngồi thả mình trong không gian đẹp và rộng rãi đến thế này.
    Ở đây, tôi gặp nhiều đứa trẻ. Mỗi em có một nét đặc biệt, có những tình cảm vô tư, có nét ngây thơ hồn nhiên, có cả ngại ngùng, e thẹn. Lắm lúc, chúng gieo vào lòng tôi nhiều câu hỏi, nhiều câu nói bất ngờ, đáng nhớ.

    Cuối chiều, chúng tôi đang ngồi ngắm hoàng hôn, Hảng quay sang kéo tay tôi nói "tớ nhảy xuống đây chết, cậu kệ tớ nhé". Tôi hơi bất ngờ, nheo mắt hỏi lại, tôi ghé tai nghe thêm một lần nữa "tớ nhảy xuống đây chết, cậu kệ tớ nhé". Lúc ấy, lòng đầy băn khoăn, tôi bèn nảy ra một ý. Tôi nhích mông làm điệu bộ sắp rơi xuống dưới, tôi bảo "bây giờ, tớ nhảy xuống đây chết, cậu kệ tớ nhé". Hảng bất ngờ một lúc, nhìn tôi chằm chằm, cầm tay tôi nói "không!". Thế là hòa, chúng tôi tiếp tục ngắm hoàng hôn đang chìm sâu vào sau những dãy núi.
    Tôi man mác tự hỏi liệu rằng Hảng có thật là một cậu bé vô tư không? Nếu em thật sự vô tư thì tại sao em lại nhắc đến cái chết một cách dễ dàng đến thế. Ngày đâu tiên, tôi thấy tôi...

    Ngày hôm sau...
    Cũng vào buổi chiều, tôi nhúm một ít lạc rang trên tay và rủ Hảng cùng ăn. Em ăn ngon lành, thấy tôi lâu lâu không ăn, em bảo "thầy ăn đi, thầy ăn cùng thì ngon hơn".

    IMG_1596340553018_1596422327716.jpg
    1408 | 2020
    Ảnh: Cảm ơn Ning
     
    • Like Like x 3
    • Love Love x 1