Mưa rơi. Về những đứa trẻ tưởng là nhỏ.

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by Shoo, 25/7/18.

  1. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Thỉnh thoảng mình vào nick của Thôn, là một loạt bài viết dài chúc mừng sinh nhật. Của anh, của chị, của bạn, của em, của mình. Những hình ảnh đính kèm, là khi còn trẻ,rất trẻ. Là mặc áo xanh,còn xung quanh là đồng đội, là lũ trẻ, là cây, là núi, là nước mắt, nụ cười.
    Kỉ niệm thì luôn đẹp, dù nó buồn hay vui.
     
    • Like Like x 10
    • Love Love x 3
  2. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    IMG_4528.JPG Tổng nhắc mình nhớ về Pủa, nhưng mà trẻ hơn, khi em nắm chặt lấy tay mình, áp lên má. Thật khó mà không yêu quý, một người nào đó giống người mà mình vốn yêu quý.

    Hình như mình chưa bao giờ hành quân lên tận nơi ở, lần nào cũng trong diện ship. Lần nào ship nửa đường cũng thấy bọn trẻ đi bộ xuống đón thầy cô, lại tiếc rẻ.

    Ngày xưa nghe kể về Chinh, Pủa và Cha thật nhiều, bây giờ lại thấy hình ảnh của Chừ, Tổng với Pàng. Lại thêm Xê đen nhem nhẻm. Lang thang khắp nơi cùng với nhau. Chẳng nắm tay nhau bao giờ, nhưng nhìn thấy đứa này thì kiểu gì một lúc sau cũng thấy ba đứa còn lại..

    Mình đã luôn cho rằng ba là một con số vừa đủ, nhưng lần này thấy bốn đứa cũng thật vui.
     
    #12 Shoo, 9/4/19
    Last edited: 12/4/19
    • Like Like x 7
    • Laughing Laughing x 1
    1. Mèo ú
      nếu em không đọc đoạn trước mà đọc mỗi câu cuối sẽ ra sao nhỉ :)))
       
    2. Shoo
  3. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Nỗi nhớ thì đáng ghét hơn niềm vui. Và to hơn. Nhiều hơn. Một chút.
    Một chút.
    Bọn mình lên đi tìm nghe tiếng khèn. Tiếng khèn đã đọc trong Những ngôi sao xa xôi của bà Tiên nào đó. Tiếng khèn đã nghe kể trong những câu chuyện không đầu không đuôi với bọn trẻ.
    Bọn mình đi làm ngôi nhà nhỏ trên đồi, nơi mà bước chân ra khỏi cửa là cỏ, nhìn xung quanh là xanh.
    Bọn mình đi tìm những đám mây đã đi ngủ. Lại đi tìm những đám mây đã thức dậy và đi mất.
    Bọn mình đi tìm cây vả, cây chanh leo, đi tìm hòn đá kê nhà, hòn đá mài nhỏ.
    Bọn mình đi lên ruộng thả nước cùng nhau, nhìn nhau ngã rồi cười.

    Nỗi nhớ lớn là thế, nhưng lúc nào cũng chỉ muốn có để nhớ mà thôi.
     
    • Like Like x 5
    • Love Love x 2
  4. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Bọn mình lớn lên cùng nhau
    Và mình đã ngồi như thế, cả buổi chiều hè nhìn quả bóng chạy qua chạy lại, tung lên trời, bay tít mù rồi lăn xuống con đường nhỏ ngoằn nghèo. Rồi ngồi ước thời gian chạy lâu hơn một chút để chiều nay dài thêm ra chút nữa. Đêm sẽ không tới thật nhanh và ngày cứ sáng mãi.
    Lần đầu tiên ngắm sao trời. Ở đây. Ít người.
    Dưới đất là vài ba cái bao trải sát vào nhau, vừa đủ ngả nghiêng nhưng lại chẳng đủ gối đầu lên nhau. Là hai đứa vừa gầy vừa nhỏ lại nhát ma. Tay lăm lăm cái đèn, tay còn lại trải bao.
    Khoảng khắc thằng bé tắt cái đen, xung quanh mọi thứ tối sầm lại. Rồi sáng đột ngột. Trên đầu là một cái gì đó rất rộng, rất cao nhưng cũng rất gần. Là mênh mông bát ngát. Là lành lạnh. Là tiếng thủ thỉ. Là tiếng con gì đó văng vẳng trong đêm. Là cả ngàn ánh mắt đang chĩa vào bọn mình. Lúc đấy nghĩ, giá tóc ngắn một chút, nếu thả ra cho gió thổi tóc tạt vào mặt, thì cũng thích lắm. Lần tiếp theo cảm thấy nhỏ bé đến thế. Cố nghĩ ra bộ phim gì đó rất quen, nhưng rồi lại thấy bọn mình đang ở trong bộ phim ấy, nên thôi mặc kệ. Bọn trẻ ngồi chờ một ông sao băng hay sao chổi vụt qua, để mà ước như mình bảo. '' Có lúc em nhìn thấy một đống cái bay qua. Sao giờ mãi chẳng thấy''. Thật dễ đưa ra một điều ước khi mình còn nhỏ, cụ thể, rõ ràng. Giờ mà được ước, thì ước gì ? Một lúc sau thì còn mỗi mình và em. Lại được nghe kể chuyện, kết thúc đêm sao hình như lúc nào cũng là chuyện ma. Bọn mình cũng chẳng khác, hai đứa xỏ dép vội, tay vơ bao chạy nhanh vào nhà. Vẫn là ngàn ánh mắt nhìn bọn mình ngoài kia.
    Lần ba cắt tóc
    Chẳng phải là một đứa nhỏ dễ dụ, mà là cậu bé lớn rồi. Nhưng vẫn cười lo lo mỗi khi nghe tiếng kéo cắt tóc rẹt rẹt. Mình đã cười như một con dở hơi, khi mẹ em bảo cô Xù cắt tóc cho em, tóc dài rồi. Mà nó chẳng còn nhỏ nữa, nó sẽ ngại đấy khi gặp bạn bè nếu có quả đầu ngố tàu. Thế mà cắt xong nhìn đẹp trai mĩ mãn, không thì ít nhất thì tóc đã ngắn lại, gọn gàng, và vui tươi. Lúc cắt tay run nhưng mồm cứ liến thoắng khẳng định trước cô đi học cắt tóc rồi, và chẳng quên dặn nếu có không đẹp thì thôi nhé vì cô đi học cắt nhưng chưa tốt nghiệp đâu. Bọn mình có kéo, có lược, có cả áo mưa tránh tóc rơi vào tai, có mình, có em và một lũ khán giả ngồi chỉ trỏ, cười, rồi bảo cô cắt lại chỗ này, tỉa chỗ kia. Thằng bé sợ ngố nhưng vẫn muốn cắt, lại không chịu nhìn vào gương mà khăng khăng cắt xong rồi mới soi. Thái vừa cười vừa bê cái gương dí vào mặt thằng bé, để nó la oai oái. Thế mà được quả đầu ưng, đánh dấu lần ba mình làm thợ cắt tóc.
    Nếu biết vẽ, mình hi vọng sẽ lưu lại những bức ảnh ấy. Nhưng lại chẳng biết, nên phải viết ra đây, để một ngày đọc lại còn cười.
    Mèo
    Những con mèo đen nằm quấn vào nhau bên cạnh bếp lửa, rên gừ gừ, dương đôi mắt xanh lục lên nhìn nếu được sờ vào đầu, rồi cong đuôi chạy mất. Đến nhà nào cũng thấy vài ba con mèo, chẳng biết nuôi làm gì, mà nó cứ ở đó, đêm đêm nghe tiếng bước chân như tiếng người. Rồi lại thấy nó rên khe khẽ, bớt sợ. Ít ra cũng còn nó thức.
    Thấy nhớ Mèo hen. Một chút.
     
    #14 Shoo, 31/7/19
    Last edited: 31/7/19
    • Like Like x 3
    • Love Love x 2
  5. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    '' Cả đời này, dù thân xác có già đi, tâm hồn hãy là một đứa trẻ.
    Vui thì cười, buồn thì khóc, yêu thì nói, ghét bảo ghét, giận bảo giận.
    Hồn nhiên.
    Gìn giữ sự hồn nhiên ấy, suốt đời ''
     
    • Like Like x 1
    1. te
      Đúng !