Mưa rơi. Về những đứa trẻ tưởng là nhỏ.

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by Shoo, 25/7/18.

  1. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Lúc Chinh kể chuyện, Chinh bảo các cô nghe em kể khóc nhiều lắm, sao cô không khóc.
    Đêm lửa trại.Chừ hỏi sao cô X không khóc. Pủa bảo nếu cô buồn thì cô khóc đi.
    Mà mình đã chẳng khóc. Trước chị K có bảo là mặt mình nhìn vô cảm kiểu gì đó. Hôm đó chẳng nghĩ gì nhiều. Chỉ nghĩ nếu bọn trẻ Trống Tông cũng quây quanh đống lửa như Chinh Chừ hay Pủa thì tốt, thì vui. Cả Sasuke hay Naruto, hay Ái nữa. Nghĩ có vậy. Rồi thôi.
    Mà mình sẽ chẳng khóc. Vì mình sẽ quay lại. Thật nhiều.
     
    • Like Like x 4
    • Love Love x 3
    • Don't Care Don't Care x 1
    • Sad Sad x 1
    1. Quỳnh Chew (Mộc)
    2. Tuấn Phùng
      anh cũng không khóc được :((
       
      Shoo likes this.
  2. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Nay mưa rồi. Mùi mưa ngai ngái bao giờ cũng làm mình bồn chồn.
    Lần này là lần đầu tiên tiền trạm của mình, cũng là lần đầu mình gà gật mơ trên yên sau xe máy, lần đầu mình mở mắt thì xung quanh là nước và bùn. Lần đầu trở lại thư viện mà Mèo hen không ở đó.
    Mình đã bảo anh đi lang thang để xem có gặp Naruto không, nhưng cũng chẳng gặp em. Naruto như là gì nhỉ, mà khi tìm thì sẽ không thấy, nhưng khi chẳng để ý thì em sẽ ở đấy.
    Đột nhiên quên béng mất tên em bé váy trắng, cả mùa hè xanh cái váy trắng tung tăng ở thư viện. Rồi hai tuần sau vẫn là cái váy trắng đó . Mùa hè xanh váy trắng hay dẫn cô em váy xanh tới thư viện. Thế mà đợt tiền trạm rồi chẳng thấy váy trắng nữa, thay vào đó là bộ quần áo sặc sỡ nhiều màu, dẫn theo hai em gái tới cùng.Cả ba chưa biết đọc chữ, ngồi xem tranh một lúc rồi lại tan tác mỗi đứa một góc. À, là Sua. Ba chị em xinh xắn hệt nhau.
    Thư viện chẳng đông như hồi mùa hè, nhưng đến chiều muộn thì chẳng khác mấy. Giá sách thì vẫn vậy, hình như cái kệ đầu đầy sách dầy cồm cộp, bọn trẻ chẳng động tới. Chờ kể chị của Chờ với chị của Hù cũng hay ra thư viện mượn sách, mỗi lần về thăm nhà.
    Lần tiền trạm này, nấu cơm ở ngay nhà Sóc. Nhà Sóc cách thư viện có vài bước chân, đêm core họp mà Sóc cứ lởn vởn quanh cái chiếu, rồi lăn ra ngủ, chẳng thèm đắp chăn. Bố mẹ Sóc đi uống rượu, nên cả hai ăn cơm với mọi người. Đến hôm sau vẫn chẳng thấy bố mẹ em về, ông ngoại sang kể bố mẹ nó say quá nên ngủ ở đó rồi. Thế là Chủ lúi húi trong bếp nấu cơm cho Sóc ăn. Nhìn vẫn lóng ngóng, thổi mãi lửa không cháy, nhưng vẫn cứ hí hụi lấy sức thổi.
    '' Bố mẹ có hay đi uống rượu không Chủ ''
    '' Hay ''
    ''Cô về hôm sau cô lại lên nhé ''
    '' Ừ''
     
    • Like Like x 4
    • Love Love x 2
  3. Quỳnh Chew (Mộc)

    Quỳnh Chew (Mộc) Phó Thôn lêu lêu

    Có phải mình đã quên mất cái gì không nhỉ?

    Nơi đó đã từng là lí do để mình trở lại. Là động lực để mình đi tiếp.
    Mặc dù giờ đây mình đang loay hoay và lại hết mình với những thứ khác, nhưng rõ ràng nó vẫn cứ quẩn quanh trong đầu.
    Hồi đó có ba đứa nằng nặc đòi lên ở TV một tuần. Ai cũng hoảng, chỉ có đương sự là vẫn hồn nhiên nghĩ Rõ là chả có gì mà sao ai cũng làm to chuyện :v

    Mình có riêng một cuốn nhật kí chỉ để ghi lại lần tiền trạm đầu tiên. Bọn trẻ xuất hiện ở khắp nơi, trang nào cũng có, khác hẳn bây giờ. Nếu mỗi cuốn sổ đều giống như nhật kí Doremon có cả hình cả tiếng thì mở cuốn đầu ra chắc sẽ đầy giọng trẻ con, cuốn sau có nhiều màu xanh hơn nhưng cũng nhiều buồn hơn nữa.

    Lần tiền trạm vừa rồi, cứ nghĩ sẽ lại giống những lần gần đây, chỉ cỏ với đất. Nhưng em xuất hiện, cho dù chỉ thoáng qua. Cô được nghe kể rằng em vừa được bầu làm lớp phó học tập, em còn khóc nhiều vì bị các bạn trai trêu...

    - Cô có viết thư cho Tồng không?
    Câu hỏi giống như đánh cho tỉnh. À thế mà cô chưa từng nghĩ đến chuyện viết thư cho em, dường như nó đã cách cô xa lắm.

    Vậy là vẫn ngồi ở bàn đó, ghế đó, góc TV đó và viết cho em. Già đầu rồi mà viết thư gửi em vẫn thấy ngại khi Sông đứng cạnh. Thế mà cứ như lần đầu... Chỉ mong khi những dòng cô viết còn có thể khiến em vui hơn, bớt tự ti bớt buồn hơn...thì cô sẽ còn viết. Cô không quên mà, những câu chuyện buồn em kể cô nghe trên thảo nguyên trong những ngày hè năm ấy.

    Lúc Pủa chạy vào sân TPS chơi với cô, cô biết Chừ cũng ở đó. Chừ nhìn thấy cô nhưng không vào. Chừ đang giận cô, "cô không thương Chừ nữa rồi". Nhưng mà cô cũng đang dỗi Chừ đó có biết không!

    Em ngoan ngoãn và hiền lành, đến giọng nói cũng ấm áp. Cô luôn thích những lúc chạy theo em lên thảo nguyên, em sẽ đưa cô những tán cây to che nắng, rồi mình nằm dài ở đó và nghe em kể chuyện. Cô không biết mình là người sôi nổi hay trầm tĩnh, nhưng cô thực sự thích những khoảnh khắc bên em như thế... Pú Nhu có em và thảo nguyên!

    Em láu lỉnh và nghịch ngợm. Pủa nhìn thấy cô là sẽ chạy đến ôm cô, nắm tay cô, khoác tay cô kéo cô chạy đi khắp nơi rồi nói liến thoắng, giống hệt một con khỉ. Lần vừa rồi cô lên, Pủa đang bế em cũng chạy vào với cô, chỉ có mình cô phi xe lên TPS, một mình nhổ cỏ rồi bón phân, nếu Pủa không chạy vào có lẽ xong việc cô lại tự phi xe về thôi. Từ lúc đấy đến giờ ngồi nghĩ lại mới thấy tủi thân vãi cả chưởng. Càng ngày cảm xúc càng chậm lên :))). Pủa phải bế em, cô thì hai tay cầm cỏ với túi phân bón nên chẳng cầm tay chẳng ôm nhau được. Thế mà Pủa cứ đứng như vậy nói chuyện với cô, bập bõm câu được câu không, nhưng vẫn cứ đứng như thế, đợi cô làm xong chẳng nói câu nào lại chạy vụt đi. Lần tới cho cô ôm em bù lại nhé.


    There is a crack in everything that's how the light gets in. Rồi ai cũng đều có nơi thuộc về mà...
     
    • Like Like x 3
    • Love Love x 3
    1. Shoo
      hôm đó thấy Q viết thư, mà chẳng biết viết cho em nào
       
    2. Cua
      1 mình phi xe lên TPS, Quỳnh sắp thành người đàn ông SM thật r...
       
    3. Shoo
      vừa rồi có ôm không C
       
    4. Quỳnh Chew (Mộc)
      XùT Ôm được rồi, cả Chừ cả Tồng cả Pủa
      Chiều hôm ấy cảm ơn 01 nhiều nhiều >:D<
       
  4. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    43551187_2079304642191032_6239143805140860928_n.jpg Đây là cậu trai, nhất quyết nấu bằng được bữa cơm mời thầy cô, không cho ai nấu cùng, tự em muốn nấu một bữa hoàn chỉnh.
    Là cậu trai gọi điện lúc 5h hơn mời thầy cô lên nhà ăn sáng, rồi mặt buồn so vì không vào nhà em chơi.
    Là cậu trai bị cô dựng dậy lúc 4 rưỡi vì muỗi và lạ nhà, nên lôi quyển sách ra đọc truyện cổ tích cho cô nghe.
    Là cậu trai lần nào lên cũng bảo, tí em xuống Hà Nội nữa nhớ, xong lại huyên thuyên về chuyện xây cáp treo từ Hà Nội lên LPT để đi cho nhanh, rồi một ngày em sẽ đi máy bay xuống Hà Nội.
     
    • Love Love x 5
    • Like Like x 4
    • Laughing Laughing x 1
    1. te
      cute
       
  5. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Lần này chẳng mưa, chỉ lạnh vào đêm rồi nắng gắt vào ban ngày.

    Lên thư viện mèo hen cũng chẳng ở đó, chỉ đông người lớn tổ chức ngày hội Đoàn kết. Ồn ào. Mùi rượu. Rồi tiếng hát. Những cái nhìn. Bọn trẻ chẳng ở đó, còn đang ở trường cho ngày 20.11. Thư viện vẫn gọn gàng, nhưng mà bụi. Một cái cây treo ở cửa sổ chẳng thấy đâu, chỉ còn một chậu cây còn lại. Khô khốc. Hơi úa vàng. Chẳng buồn. Lấy nước tưới cho nó, rồi nó sẽ lại nở hoa, như hồi mùa hè. Nhất định nó sẽ nở. Đỏ rực.

    Hôm sau thư viện cũng đông. Nhà trường cuối cùng cũng cho lũ nhỏ về bản. Ở thư viện có một cái chổi nhỏ, dài khoảng 1 cánh tay. Phông tự đan chổi sang thư viện để quét, rồi còn lấy một cái đĩa nhựa để làm hốt rác. Em kể em đan được hai chiếc thôi, em xin mẹ đem một chiếc sang thư viện để làm. Giở quyển sổ ra, thấy đầy thật đầy chữ. Còn cả những dòng chữ viết vội của Mèo hen. Đem sổ ngồi đọc, rồi gọi cho Mèo. Cô đang ở Trống Tông này, đang ở thư viện, ở đây các bạn đến đông vui lắm. Giọng Mèo như kiểu lạc đi. Em bảo lần trước em về được có mấy tiếng. Chạy vội sang thư viện chơi, viết vào sổ rồi lại về nhà chuẩn bị đồ xuống Nghĩa Lộ.

    Mèo hen là tên của Công, gọi là mèo hen vì gầy nhẳng. Công, Chờ hay Hù chưa bao giờ hỏi mình là mình có lên nữa không. Công chỉ hay hỏi, sắp tới cô lên tháng mấy, không biết em có về đúng hôm đấy không. Có lần hỏi trêu Hù, cô về rồi cô không lên được nữa thì có nhớ cô không. Hù chỉ cười rồi bảo, '' Thế thì đừng về nữa. '' Chẳng lần nào gặp mà nó chịu chạy đến luôn. Nếu không có Chờ, Hù sẽ chạy ù về nhà. Xong rồi thấy Hù sang, thay một bộ quần áo khác, rửa tay chân rồi mặt mũi, chào thầy cô. Lại nhớ lần mấy đứa về thay áo trắng rồi xuống trường thi Rung chuông vàng.

    Sau hai tháng đứa nào nhìn cũng lớn hơn. Có đứa nhỏ mình gặp từ tận hồi mùa hè xanh, từ hồi cái chân bị sưng. Thỉnh thoảng có đứa hỏi, chân cô hết sưng rồi à cô, lại thấy nhớ mùa hè hơn nhiều. Mà lần này không còn anh Tuấn đi cùng nữa. Cái Chang cũng xuống được ít. Lần này là cái Su với Vic.

    Hình như bọn mình lên vào mùa cưới, vì đi đâu cũng văng vẳng tiếng hát của một cô một bà. Mình bảo Pàng dịch ra tiếng Kinh cho mình, nhưng Pàng chỉ cười, bảo không dịch được cô ạ. Vì tiếng Kinh không có từ đấy. Ừ. Có những từ chỉ thuộc riêng về dân tộc đó mà thôi.

    Lần này nhìn thấy những lần lau vội nước mắt, không phải của Em, mà của những chiếc áo xanh. Áo xanh có quay lại, thêm một lần ?
     
    #10 Shoo, 19/11/18
    Last edited: 3/12/18
    • Like Like x 8
    • Love Love x 4