Mưa rơi. Về những đứa trẻ tưởng là nhỏ.

Discussion in 'TÂM SỰ SÔNG MÃ' started by Shoo, 25/7/18.

  1. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Về nhà soi gương, mới thấy hết được cái xấu xí của bản thân sau 10 ngày.
    Về nhà tắm thật kỹ, mới thấy hết được những vết muỗi đốt sau lưng,ở cổ, ở tay.
    Đọc tin nhắn của em, mới biết mình nhớ em nhiều đến vậy.
    Có những điều, mình đã chẳng muốn nói ra bao giờ, vì ích kỉ, vì sợ người ta sẽ yêu những điều ấy như cái cách mình yêu. Có những thứ, chỉ muốn tham lam giữ cho riêng mình.

    Đi mùa hè xanh tìm S, mà chẳng thấy S đâu. Nhưng lại gặp những con người, khiến bản thân chỉ muốn quay lại nơi ấy. Phải chăng S chỉ là lí do, S chỉ là cái cớ khiến mình đến vùng đất này. Đôi khi tự hỏi, S có tồn tại hay không. Em cứ như là một giấc mơ, một cơn gió, vài phút ngắn ngủi gặp em để rồi mình chạy theo nhưng chẳng thể thấy em đâu, chỉ thấy những con người mới ở vùng đất mới. Đã nửa năm rồi.

    Chừ bảo, hôm đầu cô lên cô còn chẳng biết tên em, đúng không cô?
    Ừ, mình đã chẳng biết Chừ, và chẳng nhớ gì đến em, mặc dù thoáng qua vài lần anh có nhắc tới. Chừ nhìn hiền, tính em cũng thế. Là cậu bé ngại ngùng nhìn mình cười khi mình tới nhà, cứ đắp chăn xong lại hé ra cười rồi lại kéo chăn qua mặt. Là cậu bé tỉ tê khóc vì đau răng, em ăn nhiều kẹo quá, răng em hư mấy chiếc rồi. Khóc xong lại kéo chăn đứng dậy, sà vào cô thủ thỉ hỏi,cô có ăn ngô không. Thế mà Chừ dỗi, Chừ dỗi khi mình cổ vũ cho Trống Tông. Chừ bảo cô cứ cổ vũ cho Trống Tông đi, các bạn Trống Tông không có cô sẽ buồn đấy.Nhưng lại dỗi khi thấy mình hò tên Trống Tông mỗi lần. Dỗi chẳng nhìn mình. Dỗi cúi người quay đi, nhưng miệng vẫn bảo em không sao mà. Chừ dỗi, vì mình không cho em nghịch điện thoại. Dỗi vì cô không lấy sữa cho em uống. Dỗi vì mình không ở Trống Páo Sang buổi nào, mà ngày nào cũng xuống Trống Tông. Sao cô không xin ở lại Trống Páo Sang. Nhưng khi thấy mình buồn, em sẽ ngồi cạnh, cô đừng buồn nữa, vòng tay ôm mình thật chặt. Khi thấy mình thất thần ngồi nhìn ngọn lửa trong bếp, Chừ sẽ hỏi cô đang nghĩ gì vậy. Khi mình chuẩn bị hành quân đi về,Chừ dặn đi dặn lại,cô về nhắn tin cho em nhé. Cô đừng về nữa, ở lại đi em nuôi cô.Không cho cô về nữa đâu, hay bọn em đi xuống Hà Nội cùng. Sau em lớn em vào sông Mã cô nhé. Cô ơi bí mật là gì, bí mật của cô đâu, cô đừng nói cho ai nhé. Cô ơi ước mơ của cô là gì. Cô đang đi tìm. Cô đi ngủ à. Chẳng hiểu em nói gì nữa. Nên mình ừ.

    Pủa. Mình đã không nhớ, Pủa là một trong ba đứa nhỏ theo thầy cô xuống Hà nội mà mình vẫn được nghe kể nhiều lần. Pủa với mình, ban đầu là nghịch ngợm. Em trêu mình mãi, em đập tay mình, em đập lưng mình, em giật tóc mình, em còn ủn mình nữa. Em hất nước vào mình, em đá bóng vào mình. Cho đến khi em thấy mình thở dốc, hỏi mình có mệt không. Cho đến khi Chừ hờn dỗi, Pủa sợ mình buồn Pủa bảo Chừ đừng nói thế cô buồn đấy. Pủa cũng giận mình, vì mình cổ vũ bóng đá cho Trống Tông. Em nhìn mình rồi bảo cô chẳng yêu Trống Páo Sang nữa. Nhưng nhìn Chừ giận mình, Pủa lại nắm tay mình, bảo mình cổ vũ cho Trống Tông đi không các bạn Trống Tông buồn thì cô lại buồn.
    Là Pủa đã nắm lấy tay mình lúc hành quân xuống trung tâm, là Pủa nhìn mình lúi húi vẽ, mình ngẩng lên Pủa chỉ cười bảo cô vẽ tiếp đi cô. Là khi Chừ dỗi, các thầy cô về rồi các thầy cô không buồn đâu, Pủa bảo các thầy cô buồn chứ, nhưng năm sau các thầy cô lại lên. Là Pủa kéo tay mình, bảo lên bể đi cô, đẹp lắm. Là Pủa bảo, em chẳng thích học, nhưng lại móc tay hứa em sẽ chăm học rồi giỏi như anh Dào, năm sau cô lại lên cô nhé. Là Pủa, hỏi mình lên đây cô có vui không, sao lại ngồi đây một mình, cô có biết chơi bi không, chơi với em. Là Pủa cầm tay mình áp lên má em, rồi bảo thầy cô về bọn em sẽ buồn lắm.
    Đến khi ngồi với nhau ở căn phòng ấy, Pủa kể lại chuyện ngày xưa, lũ trẻ thì cười lúc Chinh kể bọn em quay về vì sợ chết đói ở đường.Mình không thấy Pủa nói gì, quay sang thì thấy em đang vội lau nước mắt. Pủa bảo, em nhớ ngày xưa lắm, em nhớ thầy cô hứa quay lại, mà chẳng thấy đâu.

    Chinh. Mình sẽ rất nhớ lúc Chừ bảo Chừ nuôi mình, mình cười bảo có nuôi được cô không đấy, thế nuôi cô làm sao. Chinh bảo, nuôi cô như hậu cần nuôi cô thôi. Cả lúc Chinh kể cho mình chuyện ngày xưa, chuyện bây giờ, chuyện Sông Mã là gì với em. Chinh bảo lúc em đi bộ, Pủa còn bé lắm, lại gầy, như Chừ bây giờ thôi. Chinh nhớ thầy cô năm 2014 lắm, thầy cô hứa quay lại, mà tận năm 2017 mới thấy thầy cô lên. Em kể vach vách những cái tên cùng câu chuyện, mà mình mới chỉ được nghe một hai lần, đôi khi mình còn chưa nghe bao giờ. Lúc còn chờ đợi, điều gì khiến em vẫn còn mong ngóng thầy cô như vậy, liệu bây giờ em còn đợi những thầy cô ấy nữa không. Để khi gặp lại, em có, sao tận bây giờ thầy cô mới quay lại. Thì ra những lời hứa vu vơ của người tưởng đã lớn có thể để lại nhiều điều đến thế cho những đứa trẻ tưởng là nhỏ. Mình có hứa với em điều gì không ?

    Đêm. Nghe tiếng cái D thở vào gáy, rồi thấy chân mình run lên vì lạnh. Tự hỏi tại sao vẫn mang những vụn vặt của Hà Nội lên một nơi trong vắt như này. Những điều tự dặn lòng sẽ bỏ lại Hà Nội, thế mà vẫn theo mình lên đây. Những suy nghĩ vẩn vơ, vẫn lẩn trốn trong những đám mây mà mỗi lần xuống Trống Tông, chỉ cần nhìn lên trời mình đều nhìn thấy. Đường xuống Trống Tông sẽ đi qua trung tâm, đôi khi là ba người, đôi khi là sáu người, mà khác nhau chỉ về tiếng nói cười. Mỗi khi dứt ra khỏi bầu trời đầy mây và Hà nội, mình sẽ nghĩ về cái thư viện, và về S, rồi những đứa trẻ ở Trống Tông. Điều ấy cứ lặp đi lặp lại mỗi lần mình đi xuống nơi ấy. Mình sẽ nhớ lần lượt từng khoảnh khắc mà tự nhiên nó nhảy ra trong đầu mình, rồi cứ thế để nó thấm suốt quãng đường đi. Thành ra lại ít nói, thành ra lại nghiêm túc, mà đôi khi lại dễ chịu.


    Trống Tông. Giá sách. Em.

    Hôm đầu đến đây, phòng vẫn còn đầy bụi, anh Tuấn đi mượn chổi về quét sàn mới ngồi được, bọn trẻ cũng đến đông hơn lúc sáng. Lúc mình với Tuấn cái Chang đến, thấy lũ trẻ đã đứng ở sân rồi. Đứa chỗ này, đứa chỗ kia, chỉ đợi mở cửa là ùa vào. Mình vẫn cố nhớ tên bọn trẻ, theo những đặc điểm mình cho là dễ nhớ. Thư viện nhìn đẹp, giá sách hơi bừa, phòng thì hơi bụi. Bọn trẻ kể chúng vẫn đến đây chơi khi nghỉ hè, nhưng chỉ chơi ở sân thôi. Đứa nào lúc đầu cũng ngại, nhưng vẫn chọn cho mình những quyển sách riêng, có đứa thì đọc chung với bạn, có lúc chán, ngẩng lên đùa vui nhau mấy câu rồi lại nhìn vào những khoảng màu trong sách. Mình của những ngày đầu, thật là chán. Khô khan và cứng nhắc. Chẳng hiểu sao về rồi, vẫn bảo H cho mình đi Trống Tông đi, dù bắt đầu nghe được tin em ở Tà Chí Lừ. Anh bảo xin đổi đi em, lên Tà Chí Lừ mà gặp S. Lúc ấy chẳng biết làm thế nào, ngày hôm sau vẫn đi Trống Tông. Vẫn là mấy chuyện thường làm, nhắc mấy đứa để sách cẩn thận, nhắc mấy đứa nhớ giữ gìn sách. Xong rồi mình dọn cái bàn thủ thư kê trong thư viện, vất đi những tờ giấy thừa, cho gọn bút thước Quay lại thấy mấy đứa vẫn chăm chú đọc sách, chỉ có Hù nhìn mình chằm chằm. Chỉ biết cười, Hù hay ngại, em chẳng chịu động vào con gái, nói chuyện với mình cũng cứ đứng xa xa. Hôm sau đổi lịch không qua Trống Tông nữa, cuối cùng vẫn có việc qua thư viện gọi mấy đứa chiều xuống trung tâm. Đi đường chẳng gặp đứa nào, chắc mẩm mấy đứa rủ nhau đến thư viện rồi. Đến rồi thấy sân chẳng có ai, hơi buồn một tẹo, anh bảo thôi quay về. Vẫn cố ngoái nhìn thì thấy cái khóa thư viện sao lạ thế, xong mới thấy dép đang xếp đầy cửa. Phi vào bên trong thì thấy chúng nó đang ngồi trên mấy cái bánh xe đọc sách. Ngước lên nhìn mình cũng đầy bất ngờ. Lúc ấy vội chẳng để ý nhiều, mà lòng vấn thấy vui, chỉ biết cười tít mắt. Mấy đứa bảo cô đi trước đi, bọn em về nhà một tẹo rồi xuống sau. Mình cứ tưởng về xin bố mẹ cơ, bằng ngay về thay áo trắng áo sơ mi với quần dài. Leo lên xe ngồi được qua đoạn đường phân trâu thì bảo anh cho xuống xe rồi đi bộ với lũ trẻ. Nhìn đứa nào cũng chỉn chu, háo hức, tự nhiên nhớ tới ngày đầu tiên mình đến trường sau cả mùa hè. Đi đường nói mấy chuyện linh tinh, trêu Hù là bao giờ chịu nói chuyện với cô thì cô mới đi bản khác. Chờ với Công bảo, thế Hù đừng bao giờ nói chuyện với cô nữa. Tí thì khóc. Hôm sau đến thư viện như bình thường, a T bảo thư viện sao sạch thế, mấy cái bánh xe cũng được lau. Ừ nhỉ,lúc đấy mới thấy nhìn thư viện mới hơn, tới giá sách thì thấy sách được xếp gọn gàng, hết một lượt sách to rồi lại tới sách bé. Chỗ này sách của Tô Hoài, chỗ kia sách của Nguyễn Nhật Ánh. Mấy đứa cười bảo hôm qua bọn em vừa dọn xong thì cô tới. Hù chẳng nói gì với mình, chỉ nghe các bạn kể rồi cười.

    Chuyện đá bóng.

    Đêm.
    Nhớ S thêm nhiều chút. Ở Trống Tông nghĩa là xác suất gặp em sẽ nhỏ lại. Chẳng hiểu sao cứ mãi tin, rằng nếu kiên nhẫn chờ thì cuối cùng mình sẽ gặp lại em. Sẽ vẫn là ánh mắt ấy ngước lên nhìn mình. Ở Trống Tông có thể gặp được cả Naruto cơ mà, rồi một ngày em sẽ ở đó, cùng với Công với Chờ hay Hù, cầm một quyển sách chăm chú đọc, ngước lên nhìn mình đầy bất ngờ. Rồi mình sẽ nhoẻn miệng cười, như mình đã thế.

    Thế mà cuối cùng vẫn tham lam, giữ lại những điều ấy cho riêng mình.
     
    #1 Shoo, 25/7/18
    Last edited: 9/8/19
    • Love Love x 9
    • Like Like x 6
    1. View previous comments...
    2. Changggg
      e có thể reply vào thread này của chị khoonggggg??
       
      Shoo likes this.
    3. Tuấn Phùng
      :((
       
      Shoo likes this.
    4. mynguyenbg
      S là Sông chỉ dặn em tìm phải không?
      Em nhớ mấy buổi đi dạy đều được chị dặn 'Hỏi hộ chị ở đó có đứa nào tên S không'. Lúc đầu nghĩ chị dặn vậy để trao quyển sách thôi, không nghĩ đằng sau có cả một câu chuyện và khát khao được gặp em ấy như thế của chị. Nên lúc đầu em chỉ hỏi bọn nhỏ để cho có. Em xin lỗi.. Lần tiếp theo thấy chị vẫn dặn hỏi, em có hỏi bọn nhỏ tới đó kĩ hơn xem có ai tên S như chị bảo không. Nhưng kết quả cả 2 lần đều nhận lại những câu trả lời 'Không'. Em cũng thấy hơi kì vì nếu có một người như chị bảo, hẳn bọn trẻ lớn bé sống ở đó ít nhất cũng có người biết chứ?! Hôm nay đọc thêm được là S đã chuyển từ TT lên TCL nên có lẽ nhiều em ở đó chưa quen S chăng (?) ...
      Nhưng cứ hi vọng chị ạ, biết đâu S cũng đang rất hi vọng gặp lại chị thì sao? Và biết đâu đấy, lần tới ta lên lại gặp được em ấy?
       
      te and Shoo like this.
    5. Shoo
      mynguyenbg likes this.
    6. Shoo
      nhớ MHX đầu tiên quá
       
      te likes this.
    Loading...
  2. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Mưa chưa rơi.
    Cuối cùng cũng đi qua Tú Lệ. Dừng lại bên đường cho con trâu ăn nhãn, còn bàn chân sưng vù của con nhím được nghỉ. Quay sang bảo con trâu, giờ mà thấy Ái chạy ra xong nhìn em cười ở đây, chắc em còn chẳng tin đấy là Ái. Chẳng biết còn nhớ mặt em không.
    Cứ tưởng bọn trẻ đã lớn, nhưng thì ra cũng có những nỗi buồn trẻ con như mình hồi trước. Chừ thì khóc mếu máo, vì anh Lềnh cứ vào bộp mông em rồi lại đi ra, làm em đau. Vì em đi chơi về bố mẹ ăn hết thức ăn rồi, em chẳng muốn ăn cơm nữa
    Là con mèo hen, xin mẹ cho lên rừng chơi, mặt dài như cái bơm lúc mẹ bảo xin bố, rồi hí hửng chài tóc gội đầu, quần áo sạch đẹp đi lên rừng, rồi mặt lại dài như cái bơm vì phải đi Pú Nhu sửa đường bị lở. Là mèo hen dặn các bạn bảo, cứ nói chuyện thì lại kêu là trên này nắng lắm, nóng lắm vì mưa thì thầy cô không lên.
    Là conan, thanh niên chỉ yêu gia đình, bạn gái nào tán cũng nhất quyết không yêu, chưa biết yêu nhé, không yêu đương gì đâu.
    Là Chờ, bình thường ít nói,điềm tĩnh đọc sách, dán mắt vào bộ phim hoạt hình trên tivi quên xúc cả cơm vào miệng trong khi miệng đã há rồi, còn cái thìa cứ lơ lửng đầy cơm.
    Là Phi nhớ bố mẹ, tựa đầu vào chân con trâu lúc ăn cơm, mắt cứ díp díp lại. Mặt con trâu cũng nghệt ra. Rồi cười.
    Là con sóc, nhảy cả quãng đường, ăn cả táo mèo, cả ngọn cây lẫn ngọn hoa, cái gì cũng thấy em thử, kể cả lá cây. Em luyên thuyên một hồi, con nhím hỏi em nói gì đấy, lại nhe hàm răng thiếu 1 chiếc bảo, không biết đâu. Cứ thế đứng hát bài hát tiếng HMong rồi nhún nhảy theo điệu nhạc.
    Làm trẻ con. Thật thích.
     
    #2 Shoo, 14/8/18
    Last edited: 9/8/19
    • Like Like x 8
    • Love Love x 3
    1. Bao Cát
      ko hiểu sao cứ thích đọc bài của Hải, thế nào nhỉ, cứ như đang nghe 1 bản nhạc. chỉ vậy thôi, chẳng phải nghĩ suy thêm gì. mặc dù nó cũng nhiều hàm ý
       
      te and Shoo like this.
    2. Shoo
    3. Shoo
      đột nhiên, nhớ Ái đến kinh khủng, một thời gian đã gọi em là Sông
       
      te likes this.
  3. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Tay nắm bàn tay, em giữ chặt
    Lùi một bước, để thấy em ngoái đầu nhìn sau
    Đường gập ghềnh, con Sóc vẫn nhảy múa
    Dang tay cười, bước chậm lại một chút đi em
    Để nghe con Mèo thối chiếc sáo màu kem
    Nghe âm thanh vang vọng cả đồi núi
    Để nắng chiếu thật lâu và hương ngập tràn mũi
    Rồi gió và tán cây sẽ làm dịu mát tóc em
    '' Con nhím thử nhìn quanh mà xem
    Cạnh bên em là những cái cây ngồi nghe từng hát''
    Rồi sẽ lớn và mạnh mẽ giữa đất trời bát ngát
    Hít thật mạnh, thật dài thật đầy hơi
    Thu cả gió, cả trời, cả rừng trong ánh mắt ''
    Hôm nay thì mưa to cả ngày. Hôm qua cũng mưa to cả ngày.
     
    #3 Shoo, 17/8/18
    Last edited: 17/8/18
    • Like Like x 8
    • Love Love x 1
  4. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Mèo hen.
    Mèo hen bảo, đi học bị các anh bắt nạt, em chỉ thấy nhớ bố mẹ, nhớ các bạn, nhớ thư viện. Chẳng muốn ở lại học nữa, chỉ muốn về nhà ''. Nghe thế là biết kiểu gì nó cũng lại gầy đi, chẳng biết còn đủ hơi mà thổi sáo không nữa. '' Mấy nay mưa quá, em định về nhà mà không về được.'' Trước giờ, mình chẳng thích trời mưa. Mình chẳng bao giờ thích mưa cả. Giờ lại thêm một lí do để ghét. Tiếng nó như tiếng mưa, nghe buồn hết cả lòng.
     
    • Like Like x 5
    • Love Love x 1
    • Angry Angry x 1
    1. mynguyenbg
      E cũng k thích mưa...
       
      Shoo and Changggg like this.
    2. Changggg
      e cũng căm ghét mưa ghê gớm
       
      Shoo likes this.
    3. Tuấn Phùng
      Nhưng không có mưa thì làm sao cây cối xanh tươi được :))
       
    4. Shoo
      Tuấn Phùng có phải vì nó quan trọng mà em phải thích đâu =_____________________=
       
    5. Tuấn Phùng
      Miệng rộng ghê :v
       
      Shoo likes this.
  5. Shoo

    Shoo Trung học phổ thông Những cuộc gọi mang tên. Những cuộc gọi không tên, gọi lại chỉ là những tiếng tút dài.

    Mình viết về Naruto.
    Lúc đấy mình chẳng nhớ tên thật của em là gì. Mình nghe kể về Naruto từ hồi chưa vào Sông Mã. Mình nhìn thấy em qua những bức ảnh anh chụp. Tóc vàng hoe và đôi răng thỏ. Mình gặp Naruto lần đầu là ở trung tâm. Lúc ở trung tâm, em chẳng thích xem mấy trò chơi, toàn rủ bạn đi ra xa xa chơi mấy trò con trai. Mình chỉ gọi rồi bảo '' Cô nói cái này thôi'',. Em đầu tiên chẳng tin mình, tại vì mình chưa gặp em bao giờ. Mà mình thì cứ kệ, rồi thì thầm cho em 1 điều bí mật nhỏ Nghe xong em lại đơ ra rồi cười. Mình còn nghiêm túc bảo, đừng nói với ai nhé. Em gật đầu quả quyết, vâng. Lúc ấy thấy răng thỏ đáng yêu thế. Lần thứ hai gặp em là ở thư viện Trống Tông. Đang ngồi vòng tròn thì thấy lấp ló ở cửa sổ. Ơ mà mình còn tưởng mình nhầm, vì em ở trung tâm cơ mà. Nhưng mà chẳng chần chừ mình chạy ra hỏi : Sasuke à. Lúc đấy thấy mình ngu thật. Đầu mình nghĩ tới em nhưng cái miệng nó cứ trẹo cả đi. Em lắc đầu bảo : ''Không phải''- '' Đúng là Naruto rồi mà.'' Xong em ớ người ra, rồi gật đầu. Chắc em nghĩ mình dở hơi lắm. Naruto vào ngồi cùng, chẳng chơi cùng các bạn đâu, nhưng khoanh chân ngồi nhìn, đáng yêu kinh khủng. Ôi cái mái tóc vàng kè, rồi lại răng thỏ nhe ra cười. Mình còn giở vờ hỏi, Naruto có kể cho Páo không đấy. Naruto đang cười, mặt nghiêm túc lại, bảo không, em kể cái khác, của cô không kể đâu. Lời nói với ánh mắt khiến người khác, nhất định sẽ tin lời. Lúc mình hiểu Naruto hơn, là khi chơi trốn tìm. Em leo mọi nơi có thể, nhưng em chỉ cho mình chỗ trốn. Mình bảo mình không leo lên cửa sổ được đâu, sập cửa mất, em liếc quanh vài giây rồi cầm tay mình trốn ở dưới gầm. Em bảo đi với em không bị bắt đâu. Naruto còn nhanh hơn Sóc, leo một cách dứt khoát và gọn gàng. Em cũng chẳng ngại bỏ tay khỏi mấy bệ cửa mà đu lên bám vào trần nhà. Lần cuối gặp em, là khi đang hành quân đi về. Đang đi thì nghe tiếng em chào, mình còn cứ ngờ ngợ mình nghe lầm, vì đi xa trường cũng được một đoạn rồi. Lần tiếp quay lại thì thấy Naruto đang ngồi trong nhà, với một đám trẻ, cười rồi chào rõ to. Lúc ấy thấy tim mình nhảy trong lồng ngực. Một tẹo sau Naruto đẩy cái xe đẩy có mấy đứa trẻ, phi ra ngoài, răng thỏ cười toe toét.
    Ừ thì, cuối cùng mình cũng hiểu tại sao em lại là Naruto. Mình từng cự nự anh khi anh kể trên đó có Naruto, có Sasuke đấy.
    Ừ, là Naruto đấy.
     
    #5 Shoo, 2/9/18
    Last edited: 20/3/19
    • Like Like x 5
    • Love Love x 2
    1. Than
      Lúc mà Châu gọi Naruto là Naruto t cũng ở đấy đấy, một hôm không ở nhà hậu cần =))
       
      Changggg, Minh Châu and Shoo like this.