TRUYỀN THÔNG [KH01] Tôi là...

Discussion in 'KHỞI HÀNH' started by Con Của Biển, 29/12/15.

  1. Con Của Biển

    Con Của Biển Trung học cơ sở Em đã trở về nhà rồi :))

    Con là ai?
    Một phụ nữ qua đời khi đi vào cổng thiên đàng gặp Thánh Phêrô, thánh Phêrô hỏi:
    - Con là ai?” Bà đáp:
    - Con là vợ của Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Tổng Công Ty X.
    - Ta không hỏi con là vợ của ai. Hãy nói cho ta biết con là ai? Thánh Phero hỏi,
    - Con là mẹ của ba đứa con. Bà ngần ngại đáp.
    - Ta không hỏi con là mẹ của ai. Con là ai? Thánh Phero lại hỏi,
    - Con là một tín đồ công giáo.
    - Ta không hỏi con theo đạo nào. Con là ai?
    - Con là người lương thiện, thường làm việc thiện, chăm đi nhà thờ.
    - Ta không hỏi con là người như thế nào. Con là ai????
    ....
    Chưa đến số chết, bà quay về trần đời và trở thành một người khác hẳn, sống chan hòa, bao dung với mọi người hơn.


    Một câu chuyện khá khó hiểu :) nhưng cũng gợi ra nhiều điều....
    :3smiley_vn3::3smiley_vn3::3smiley_vn3:
    Thread này dành cho mọi người :D Hãy cho mọi người biết...
    Bạn là ai??????
    :@) >:) :o3 :o)3:-O ~:> =:) =))=))=))
     
    • Like Like x 10
    Loading...
  2. Cỏ May

    Cỏ May Đại học Bị sổ mũi khó chịu quá huhuhu

    Con là con, đôi khi con là con nhưng đôi khi con không phải là con.

    Con là con. Con là con của bố mẹ con. Con có những điều mà người khác không có. Con khác với tất cả mọi người.

    Con là con. Con có những ước mơ của riêng con. Con có một độ nhạy cảm nhất định với niềm vui và nỗi buồn.

    Con là con. Người duy nhất đi qua những cảm xúc của riêng con, về nơi ấy, thời điểm ấy, con người ấy.

    Nhưng con cũng không phải là con. Đôi khi con sống với giấc mơ của số đông, mà đó có gọi là giấc mơ không nhỉ. Đôi khi con nói vui khi con buồn. Đôi khi con nói thương khi vô cảm. Đôi khi con giấu đi mềm yếu để chứng tỏ mình mạnh mẽ. Đôi khi con im lặng khi muốn nói rất nhiều và cũng đôi khi con nói rất nhiều để giấu đi khoảng lặng im đáng sợ.
    Những lúc đó con không phải là con.

    Mà cũng chẳng phải. Tất cả là con. Là những khi con là chính con và cả những khi con nghĩ con không phải chính con. Con là tất cả những điều đó, những điều con thể hiện hay những điều con giấu đi, bao dung vả cả ích kỉ, tốt và cả xấu, là chính mình và không là chính mình, mạnh mẽ và yếu đuối, nhiệt thành và im lặng.

    Là con đấy. :))
     
    • Like Like x 10
    1. Mạc Vấn
      Tưởng cháu đi ngủ rồi cơ.
       
    2. Con Của Biển
      Mẹ hiểu :D
       
  3. Thanh Phong

    Thanh Phong Trung học cơ sở

    Tuổi 20 và khởi hành
    Tuổi 20, bạn có đôi khi cảm thấy chơi vơi giữa dòng đời, cảm thấy tất cả chẳng còn gì có ý nghĩa và cảm thấy khó hiểu tại sao chúng ta lại được sinh ra. Rồi tuổi 20, bạn có thắc mắc những câu hỏi như: tôi là ai? tôi sống vì điều gì? và vị trí của tôi trong xã hội là ở đâu?
    Tuổi 20 là độ tuổi đang ngồi trên giảng đường đại học, là khi chúng ta bắt đầu vào học một ngành, một nghề cụ thể nào đó mà hồi cấp 3 chúng ta đã chọn nó là ngành nghề theo ta cả đời. Nhớ lúc chọn trường đại học tôi mơ mộng nhiều lắm, không biết bạn có như tôi không? Hồi đó tôi mơ rằng vào Ngoại Thương phải oai lắm, ai cũng sẽ khen mình giỏi; vào Ngoại Thương sẽ học được nhiều cái hay lắm, trường toàn học sinh được điểm cao mà; vào Ngoại Thương chắc chắn tương lai mình sẽ sáng lạ, mình sẽ trở thành một doanh nhân thành đạt. Thế những điều tôi đã mơ mộng trước kia nay còn đúng với tôi? Vẫn còn đúng bạn ạ, mọi người nghe tôi học Ngoại Thương vẫn cứ khen tôi giỏi, ở Ngoại Thương tôi có thể tham gia nhiều hoạt động khác nhau cho tôi nhiều kiến thức và Ngoại Thương vẫn có thể giúp tôi một phần nào đó để trở thành một doanh nhân thành đạt. Nhưng mà nó đúng hay sai với tôi bây giờ cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, bởi vì tôi nhận ra rằng tôi không hợp làm kinh tế.
    Dường như hồi cấp 3 của chúng ta đều xác định một cách rất hời hợt về chính bản thân mình. Chúng ta dành nhiều thời gian nghiên cứu những trường đại học thì quá nhiều mà thời gian nghiên cứu chính bản thân mình thì quá ít. Để rồi lên đại học mới chán nản nhận ra mình không hợp với nó. Chúng ta đang học một ngành không thuộc về chúng ta hay cũng có thể nói, chúng ta đang học một ngành mà chúng ta không thuộc về.
    Khi chúng ta nhận ra như thế thì đã đến lúc chúng ta khởi hành trên con đường đi tìm chính mình.
    (Còn nữa ...)
     
    • Like Like x 5
  4. Con Của Biển

    Con Của Biển Trung học cơ sở Em đã trở về nhà rồi :))

    :0002048D::0002048D::0002048D:
    Xin chào ;) Tôi ở đây! KHỞI HÀNH ở đây :)>-

    Hình như mọi người dạo này đắm mình trong màu vàng của GTLV đã rực rỡ quá nên có quên cả bài tập về nhà hay sao ấy nhỉ? Nhìn cái đồng hồ quay ngược kìa, chỉ còn hơn 1 tuần nữa, KHỞI HÀNH sẽ chính thức quay trở lại Chuyên Biên Hòa Hà Nam. Chúng ta có hẳn 2 cái đồng hồ chạy ngược sát nhau, nên mọi người chắc không quên "Tôi là..." đâu nhỉ? [-X


    Để trải lòng mình thật là khó, mà trải lòng cho nhiều người thì lại càng khó mà thật :) nhưng mà ở Sông Mã ai cũng được quyền SỐNG THẬT là mình.
    Câu chuyện Tôi là... hay Hành trình tôi đi tìm tôi vẫn là lời nhắc nhở ĐỪNG QUÊN CHÍNH BẢN THÂN MÌNH.
    Còn nhớ, khi phỏng vấn tuyển quân vào Sông Mã còn tự tin lắm. 3 giám khảo một nghiêm "tởm"(ai cũng biết là ai đấy) =)), một hiền :), một dễ thương;;) liên tục đặt các câu hỏi dồn thí sinh đến bước trả lời bừa, bằng cách trả lời nhanh.
    Đấy là chuyện ngoài lề. Có một câu mà em vẫn nhớ nhất "Nếu dùng một từ để miêu tả về bản thân, em sẽ dùng từ gì?" Vẫn phải mất 5 giây suy nghĩ, rồi kéo dài thêm khoảng 10 giây hỏi lại mặc dù đã quá rõ câu hỏi #:-s. Chẳng biết các giám khảo còn nhớ không, nhưng câu trả lời đó là 2 chữ "nhẹ nhàng". Nhẹ nhàng có thể là tính cách, cũng có thể là hành vi, cũng có thể là một
    cái gì đó lúc đó còn chưa nghĩ ra hết. Câu trả lời khá bừa, mang tính cho xong.:D:D Đến sau đó mới có dịp nghĩ "Ồ, thì ra mình chưa bao giờ mình suy nghĩ tới những câu hỏi về bản thân tương tự như thế!" :-o

    Một nét của Hà thôi...Không ưa ồn ào náo động, thích những chỗ yên bình nhưng không quá hoang vu.(Cái này có liên quan đến nhẹ nhàng không?) Hay suy tư nhưng không hẳn sống nội tâm. Nhưng là một đứa nhạy cảm và trọng tình cảm...Vậy thôi đã ;)

    Càng lớn, con người càng dễ quên đi bản thân mình. Lấp bằng thật nhiều những vở kịch.
    Nhưng hình như ở Sông Mã, ai cũng được nhỏ lại. Vì ở Sông Mã ai cũng được sống là mình.
    Nhận thấy, lâu rồi không được cười theo cách của mình thật nhiều như ở Sông Mã. Lâu rồi không gân cổ hát rống lên như một đứa động kinh, chỉ một câu thôi rồi tắt ngúm. Vì đứa em quay sang hỏi mẹ: "Mẹ ơi, chị Hà bị làm sao ấy?" vẻ khó hiểu =))

    Sông Mã luôn đón chờ những con người THẬT, cứ đơn giản và tự nhiên thôi...
    Hãy nói cho Sông Mã và Khởi hành biết:

    TÔI LÀ...
     
    • Like Like x 3
  5. Nấm Nấm

    Nấm Nấm Trung học phổ thông

    [BTVN]

    TÔI LÀ... Là ai hay cái gì á? Làm sao mà biết được, hỏi buồn cười thật đấy :)))

    Trainning qua lâu rồi nhỉ, thế mà giờ cái bạn lười nhác này mới lóc cóc lên đây trả bài đây ạ. Thực ra không phải quên, mà cứ viện cớ này nọ rồi lờ đi cho qua vậy. Thỉnh thoảng cũng vào ngó ngó, ừ thì cũng có ai làm đâu nên kệ thôi. Đúng mô tuýp "Cha chung không ai khóc" phải không? [-( Đọc đến đây có ai thấy quen quen không? Chợt bắt gặp hình ảnh của chính mình trong đó chưa :P Thực ra tui cũng mới giác ngộ thôi, tự nhận thấy lớn rồi nên phải gương mẫu ấy mà.

    Cũng chả biết nên viết như nào cho hay cho đúng, nhưng giờ nghĩ gì viết nấy thôi nhé! Viết theo 1 cách hồn nhiên nhất :o3

    "Hãy tưởng tượng cuộc sống 10 năm nữa của em nếu không có bất kỳ một rào cản nào cả.."
    Chỉ là muốn kể đây là câu hỏi để lại dư âm kinh hoàng nhất trong ngày thôi. Hoang mang, đao đần, mất phương hướng. Cảm thấy câu trả lời của chính bản thân đưa ra quá ư thiên về lối cuộc sống màu hường trong truyện cổ tích. Thật đấy, kể cả giờ có hỏi em muốn làm gì thì câu trả lời cũng không hơn 1 công việc bình thường đủ ăn đủ sống, nhưng mà ấy, chợt nhận ra đến lúc phải tự tìm hiểu mình muốn và làm được những gì rồi. Không phải nói xuông, mà là phải hành động. ;)
    Lại chuyện linh tinh, từ hồi vào Sờ Mờ, tự nhiên thấy dây thần kinh xấu hổ bị cắt đi mấy sợi, tự nhiên bản thân rồ dại đạt mức đỉnh cao. Hôm tiền trạm gặp thằng cu lớp trưởng chuyên Sử - Địa phải nói là hơi đẹp trai, nhanh nhẹn, chịu quẩy lắm. Chuyện không có gì đâu cho đến khi về thủ đô bạn ấy bảo thấy thằng cu ấy tự nhiên liên tưởng đến mình. Giật mình, hóa ra trong mắt người khác hình ảnh của bản thân lại khác so với tưởng tượng đến vậy. Nghe đến đây thì cũng chả có gì đâu. Lảm nhảm thế thôi. Ai rảnh vào though on Nấm đi :))))

    À trên tinh thần tự giác thì hơi khó nên tự nhiên nghĩ ra trò này: sau khi làm BTVN của mình thì chọn ra 1 đứa bạn nhớ hoặc ấn tượng trong buổi trainning hôm trước để tiếp tục hoàn thiện thread này này, nhớ có deadline cụ thể, không làm sẽ lập tức có hình phạt luôn, mức độ dị hay oái oăm thế nào cứ thử rồi biết -_- Thế điiiiiiii

    DEMO:
    NẤM ĐANG THỨC TỈNH, CÒN HÀ THÌ SAO? alwayssmile
    Deadline: 10h sáng 8-1-2016 =))
    :3smiley_vn7::3smiley_vn7::3smiley_vn7::3smiley_vn7:
     
    • Like Like x 4