TÂM SỰ SÔNG MÃ
Đường về là ra đi
Posted by Minh Châu on 13/5/20 1 replies
  1. Minh Châu

    Minh Châu Trưởng Thôn Gặp nhau 2 3 năm một lần, một tháng nói chuyện không quá 2 3 câu, nhưng không cần thêm nữa. Akia Akia =]] thằng dở hơi =]]]


    Chuyện của Hải

    Nếu để tìm một gương mặt ca sĩ lãng du thì có lẽ Hải là người có thâm niên cao nhất. Cùng sống với gia đình trong một thành phố, yêu thương nhau nhưng rất hiếm khi Hải ở nhà. Hải thích cách xa để có xung đột tâm trạng, thích cách xa để được cảm giác trở về. Năm 17 tuổi (sinh năm 1982), Hải yêu và quyết định bỏ nhà ra đi với một cô gái. Tối hôm ấy đồ đạc đã chuẩn bị xong, xuống nhà thấy bố mẹ ngồi xem ti vi, đèn vẫn sáng, không ai biết điều gì đang xảy ra. Hải nhìn cảnh ấy và chảy nước mắt “êm đềm lắm, một khung cảnh yên bình gia đình mà bất cứ ai cũng thèm muốn” nhưng những mâu thuẫn tuổi trẻ vẫn khiến Hải ra đi. Trong đêm ấy ca khúc Cho con được trở về ra đời, sáng tác đầu tay với những câu hát giản dị mà ấm lòng “Cha ơi, mẹ ơi, con mơ điều giản dị. Nắm tay, hát ca, cho con được trở về”. Sau đó Hải trở về và… lại ra đi.

    Hải đi biền biệt, rất hiếm có những bữa cơm chung cả nhà. Có lần vợ Hải bảo rằng “đây sẽ là bữa cơm cuối cùng em ngồi ăn với anh”. Hải đã khóc như một đứa trẻ. Hải bảo chẳng có bữa cơm nào với em là cuối cùng với anh cả. Cuối cùng Hải vẫn cứ ra đi và vợ Hải vẫn cứ ở lại.

    Những người thân luôn liên lụy trong những cuộc đi của Hải. Hải đi đâu? Chẳng đâu cả, những cuộc vui bạn bè, tìm một góc nào đó sống và sáng tác. Hải có thể ngồi liền trong phòng 3 ngày không ra ánh sáng chỉ để sáng tác và tự giải quyết những mâu thuẫn mà Hải tự sinh ra. Hải luôn cần bạn bè nhưng không phải lúc nào bạn bè cũng chơi với Hải bởi Hải quá dư dả thời gian. Có hôm không có bạn bè để tư vấn, Hải ngồi một mình đối thoại với chính mình chỉ để tìm lời khuyên mua gì tặng sinh nhật vợ. Cũng có lần trước ngày sinh nhật vợ, Hải cố tình không về, thuê khách sạn ở và đi lại trong phòng. Lúc ấy những ký ức về vợ luẩn quẩn trong đầu, những tội lỗi vòng quanh, Hải lẩm bẩm “Vợ ơi anh đã sai rồi”. Đó cũng là tựa bài hát ra đời ngày hôm ấy, đầu năm 2010, và rất được yêu thích. Những lời ca được nhiều người hát lại “Kẻ thù ta là đời, bạn của ta là trời, đêm nay ôm trời ôm đất, vợ ơi anh vẫn chưa về”. Lúc mới sáng tác, Hải ôm đàn hát ở giữa hẻm nhà người bạn, mọi người xúm đông xúm đỏ nghe, mỗi khi đến câu “đêm nay soi mình trong chén, vợ ơi anh đã sai rồi” thì lại nghe thêm tiếng “Ố” của nhiều ông, hóa ra bị vợ ngay bên cạnh nhéo vào mạng sườn.

    Hải sáng tác khá nhiều, từ khá lâu. Có những sáng tác của Hải đã làm nên tên tuổi của Microwave gần 10 năm trước: Ước mơ, Tìm lại… Nhưng Hải không ở lâu với Microwave. Hải luôn ra đi vì muốn tìm ngôn ngữ âm nhạc riêng của mình. Và cô độc cho đến ngày gặp Quái vật tí hon…

    “Tôi nghĩ mình là con người của thời điểm, tôi thích làm những gì mình thích bất kể ở đâu miễn là tôi tham dự vào thời điểm đó. Tôi là tuýp người tự sinh ra mâu thuẫn cho chính mình và tự giải quyết nó. Tôi không cho mình là người thích ánh sáng, hào quang hay bóng tối, tôi là người của thời điểm, thời điểm đó nó bắt tôi như thế nào thì tôi sẽ là như thế”. Hải tự nhận mình là người khá đơn độc trong các cuộc chơi tập thể nhưng chưa bao giờ không muốn có bạn bè bên cạnh. Nhưng rất ít người chơi với Hải, họ bảo anh lập dị. Vì thế Hải hay ở một mình và thường nói chuyện với mình, qua chiếc máy tính. Tự hỏi, tự đặt vấn đề và tự trả lời nó.

    Hôm diễn ở Hà Nội Rock city mới đây, khi đến phần biểu diễn bài Vợ ơi tôi đã sai rồi, Hải bảo: “Hôm nay tôi không có sai nên tôi sẽ không hát mà ngược lại tôi muốn mọi người cùng hát cho tôi nghe”. Thế là mọi người cùng hát, vang trời.

    Lượm được trên báo
     
    #1 Minh Châu, 13/5/20
    Last edited: 29/5/20 at 2:02 AM
    • Like Like x 2
    Loading...
  2. Minh Châu

    Minh Châu Trưởng Thôn Gặp nhau 2 3 năm một lần, một tháng nói chuyện không quá 2 3 câu, nhưng không cần thêm nữa. Akia Akia =]] thằng dở hơi =]]]

    Một hành trình

    Anh đọc được đoạn này trên tường của một người bạn cũ:

    "Ước gì tôi có sức mạnh để làm những gì anh chàng này đã làm. Để giải thoát khỏi sự tồn tại của cuộc sống thường ngày. Để từ chối xã hội nông cạn, hời hợt, vật chất mà chúng ta đang sống và đi trong cuộc phiêu lưu của một đời người. Để tìm thấy hạnh phúc đích thực, và trải nghiệm một sự hài lòng trọn vẹn hơn bất cứ điều gì trong chúng ta có thể tưởng tượng. Để kiểm soát số phận của tôi và sống cuộc sống của tôi theo các điều khoản của tôi, không ai khác.

    Tuy nhiên, tôi không phải dưới bất kỳ ảo tưởng nào. Tôi biết rằng một hành trình như thế này rất khó khăn và nguy hiểm, như hình trong phim, và sẽ có những lúc nó khó chịu hoặc thậm chí đáng sợ. Nhưng đối với tôi, phần thưởng mà chúng ta đạt được giúp nó dễ dàng hơn xứng đáng với nỗ lực.

    Cuối cùng tất cả chúng ta cũng phải chết, nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta thực sự sống? Có bao nhiêu người trong chúng ta biết hạnh phúc thật sự và sự trọn vẹn sâu sắc, bền vững như thế nào?

    Hi vọng một ngày nào đó tôi sẽ tìm thấy sức mạnh để làm những điều như thế này và ngẩng cao đầu."

    Anh không biết cậu ấy lấy từ đâu. Một đoạn ngắn như này thường ít có thể hiểu được trọn vẹn nếu không đặt trong một bối cảnh. Nhưng anh nghĩ, nếu ai đang khắc khoải với việc sống trên đời, với sự trưởng thành và đã từng bước đến một thế giới rộng lớn hơn thì sẽ thấy mình đã từng như vậy, hoặc đang như vậy.
     
    #2 Minh Châu, 21/5/20
    Last edited: 29/5/20 at 2:02 AM
    1. Sep
      Đọc Và khi tro bụi chưa :D
       
    2. Minh Châu
      Mai em đọc chị ạ