
năm này không gặp được Yên.
về thăm thư viện với một cái đầu sốt dở đâm ra nó cứ mơ mơ hồ hồ thế nào đấy.
cho đến khi mình mở cửa sắt.
ừ, ước gì nó thực sự là một giấc mơ thôi.
mùa gần Tết lên chơi với tụi nhỏ, mình vẫn nhớ cảm giác tay vì lạnh mà phồng lên ửng đỏ nó rát và đau thế nào. mình cũng nhớ cả góc bếp nhà Cù, nhà Thơ khi thì mía hấp khi thì ngô nướng. gặp được bé Phương lần đầu tiên trên dốc, gặp được Sua cho miếng gỗ thịt với chiếc khăn thổ cẩm mình không nhớ cách đeo là gì. mình để lại hai cuốn sách ở đó, ở Đề Chờ Chua. một cuốn Ở nơi xa tít mù khơi và cuốn Ra vườn nhặt nắng. trời ấm áp hơn, mình mang trái tim và cái đầu ấm nóng đó trở về nhà. động cơ đã giúp mình phần nào đi được đến mùa hè năm nay.
chiều ghé qua nhà mấy đứa nhỏ. trời có mây. và như mình thấy tụi nhỏ đã lớn hơn nhiều dù chỉ mới sáu tháng trôi qua thôi. mình tự động đi đến nhà gọi tụi nhỏ qua chơi, và những chiếc ôm như tên lửa bắn thật nhanh ùa vào lòng mình. những nét rạng rỡ, cười tươi rạng rỡ, niềm vui rạng rỡ không thể là giả được. mình được những đứa nhỏ ào ạt ôm lấy, hạnh phúc vì gặp được nhau.
tụi nhỏ trân quý mối gặp gỡ bằng việc chạy tuốt về nhà thay ra chiếc áo mới tinh chỉ Tết mới mặc. trân quý bằng một loại quả theo mùa đang có ở nhà, bằng những chiếc lá tết thành vòng tay. mình trao đi sự trân quý bằng những cái ôm, bằng cái xoa đầu, bằng lời hỏi han lần nào lên cũng vẫn các câu quen thuộc ấy. như thường lệ, có người đồng đội là những cuốn sách theo cùng. cả mình cả sách dõi theo tụi nhỏ theo cách vừa giống vừa khác nhau.
có một cậu bé, em tên Duy, nhà đối diện Cù. lần đầu gặp Duy em ngại và ít nói, nhưng tuyệt nhiên không phải sự sợ hãi vì một ai xa lạ. Duy thích cầu lông, thích xem anime, và nhiều điều khác nữa. tụi nhỏ thay đổi facebook nhiều lần nên cứ một đợt gặp gỡ lại là một tài khoản mới, một hộp thoại tin nhắn mới tinh. nhưng biết sao được, có lẽ việc để lạc nhau trên hằng hà sa số các tài khoản mạng xã hội thuộc vào lý do để phấn đấu được nhìn thấy nhau trực tiếp. hoặc chỉ đơn giản do nỗi nhớ của riêng mình.
năm nay Duy mười lăm tuổi, mới thi xong cấp 3. hôm gặp Duy mình đưa sách cho em, và hơn kỳ vọng mình thấy em thích cuốn sách. Duy bảo :"Em thích truyện này nhất luôn. Em xem cả phim nữa." hiếm hoi thấy cậu bé cười tươi đến thế và chợt lòng mình dịu dàng thêm, dịu hơn sau cánh cửa sắt mình mở vào đầu giờ chiều.
gặp lại Trang, Bla, Mai, Nhung, Chung, Nu, Cù, Duy. mình hy vọng không ghi thiếu tên bạn nhỏ nào cả.
đi về nhà khi trời mưa xối xả, lỡ hẹn với Thu, Yên đi chăn trâu. mùa hè năm ngoái, nhiều lời lần cuối để lại một vài ngôi nhà nằm trong thung lũng hay trên con dốc. năm ngoái trước khi về không gặp được Thu. đến giờ nhớ lại lần đầu bước vào nhà tụi nhỏ mình thấy lạ, thấy lâng lâng. năm đó chân chảy máu Yên còn đem giấy ra để chị lau bớt đi. lúc về cu cậu yên lặng nhặt từng quả dưa để anh chị đem về. mỗi đứa nhỏ, mỗi cách thể hiện tình yêu thương, nhưng biết sao được khi trái tim đã mở, mọi cách thức đều nằm gọn gàng trong lòng. dữ dội, và dịu dàng.
trên đường về nhà, nghe Khánh nói mình mới hay Duy đang có một bước ngoặt trong đời em. nhớ lại lúc em cầm sách trên tay, mình thấy...
ừm mình thấy lạ lùng.
xong chẳng nhớ luyên thuyên với Khánh cái gì. hình như có nói về cái cửa sắt. xong nói về bọn trẻ con, rồi nói tới Duy. hỏi Khánh là :"Khánh ơi, chị không biết nữa. Cuốn sách chị mang theo hôm nay có ý nghĩa gì không hả Khánh, khi mà..." mình cứ lẩm bẩm n lần cái cụm có ý nghĩa gì, có ý nghĩa gì. lẩm bẩm đến khi sét đánh một cái giật mình. "Mà thôi không sao, Duy mang cuốn đó đi làm cùng cũng được mà. Nhỉ." mình biết đó chẳng phải là câu hỏi để nghe trả lời. mình tự an ủi cho nỗi lơ mơ mình có trong lòng.
bẵng đi.
khi về Hà Nội, Duy chụp ảnh cuốn sách, Duy bảo chị ơi sách tận 75.000đ luôn ạ. Duy bảo sách đắt quá, chị vất vả rồi.
ước gì thằng bé được đi học tiếp.
mà tại sao mình lại ước?
một đứa nhỏ mười lăm tuổi với những trăn trở mới. mỗi lần lên Thư viện mình loanh quanh trong cái kỳ vọng làm hoạt động thế nào cho tốt. tụi nhỏ hết lòng tham gia cùng. nhưng khi ra về và đứng sau cánh cửa, cứ ngỡ mỗi đứa lại ở mỗi thế giới khác nhau vô tận. hình như ta trao nhau niềm vui và tình yêu mến, những phiền muộn chọn để phía sau.
mình nhắn Duy yên tâm đọc sách, cuốn đó mình được tặng, và giờ mình tặng em. không chỉ là từng đồng lương mình nhận để mua sách, không chỉ là từng ngày, từng đêm đọc viết rèn luyện bản thân khá khẩm lên từng nào hay từng đó. chữ "vất vả" mà một đứa trẻ đứng trước ngã ba ngã tư trong cuộc sống nói ra, trao đến mình, một đứa trẻ to xác khác đang tìm đường đi để ổn định cuộc sống. rất nhiều số phận vất vả giao nhau tại một, hay nhiều thời điểm, trao nhau những gì chân thật và ngập tràn tình yêu con người. và cứ thế thôi, lại khóc. khóc cho mọi điều đã tới và ở lại đây lúc này.
thực lòng mình không nhớ đã để hai từ "bất lực" len lỏi vào trái tim biết bao nhiêu lần. mình thấy bất lực vì ngoài những hoạt động thật vui mình không biết sẽ làm gì tiếp theo nữa. cái hạt mầm về từ đi học nó gieo và trắc trở trong mình qua mỗi lần tụi nhỏ lớn dần. vì sao việc đi học lại khiến mình bận tâm nghĩ nhiều đến thế. mình không biết nữa. học thêm một bài thơ, giải được một bài toán, chơi với các bạn ở lớp, tham gia văn nghệ, học những gì hiện diện tại trường lớp tốt hơn việc lao động chân tay miệt mài, tốt hơn việc đi thật xa để kiếm từng đồng lương hay không? làm sao mình so sánh nổi, mình không làm được điều ấy.
từng cuốn sách mình đọc
từng câu chuyện sẻ chia
từng nụ cười, từng giọt nước mắt
từng nỗi băn khoăn
mình tự hỏi chúng có sức mạnh ra sao thế nào?
dồn cái đầu đến cuối cùng ngõ cụt trong suy nghĩ thì mình bật dậy. bỏ đi. nghĩ nhiều quá, mày lại sắp thành than thành bụi nữa rồi đấy.
mày chỉ cần biết
trái tim mày còn
mày tự quyết định đi.
---
gửi lời cảm ơn tới mấy đứa
chị lớn lên. một cuộc sống ấm no. chị chưa bao giờ bị đói bụng.
một vài câu chuyện làm trái tim chị sứt mẻ, có lúc nó đánh gục chị. chị đã từng quyết định từ bỏ mọi điều đang có nhưng lại không thành.
đến một mùa hè, chị lần đầu gặp được các em. trong ngày mưa nắng lúc trong veo lúc thất thường. nhìn cách mấy đứa tận hưởng những ngày mình gặp gỡ, trái tim chị hình như dần dần khỏe mạnh hơn.
mấy đứa có một khoảng trời rộng lớn bao la, có những màu xanh mướt mắt chị không tìm ra nổi khi còn ở Hà Nội. và sau chuyến đi năm đó, về nhà, chị thấy một vài món đồ vô hình trong phòng mình giờ có màu sắc, có sinh khí sống lại.
những cuốn sách, những chiếc sổ tay, hay mấy món đồ chơi là cả tuổi thơ của chị vẫn ở đó. chị không quyết định làm gì cụ thể, nhưng có lẽ chị đoán mình đã tỉnh lại, để dùng cái trái tim này làm một vài điều cho ra lẽ sống.
nên cứ thế thôi, nhiều cái "lần đầu tiên" nó tới. nó tạo nên câu chuyện riêng khác biệt trong cuộc đời. chị thấy, biết đau để rồi biết đủ, biết chia ly để học cách trân trọng. chị không thể biện minh rằng mình còn trẻ nên mới nông nổi, mấy đứa nhỏ hơn chị, vậy mà vẫn biết cách yêu thương và ấm áp với tất cả anh chị đó thôi. thật ngốc nghếch khi ta mãi vác lên mình nhiều vỏ bọc kì cục chỉ để sinh tồn.
lần này trở lại, trút được hơi thở dài thườn thượt sau bao lần muốn sập nguồn tắt máy. những lần khó khăn đấu tranh khiến cuộc gặp gỡ đáng giá vô cùng. như Duy đã nói, thật vất vả mới gặp gỡ nhau, nhưng lại dễ dàng để gặp thêm lần nữa, và lại khó khăn để duy trì mối liên kết này. lặp đi lặp lại mấy vòng như thế.
đến giờ chị không biết vì sao khi nói chuyện cũng mấy đứa, chị lại là một phiên bản dễ chịu và thoải mái đến thế. điều gì đã khiến một con Thảo chỉ biết lao đi và xù lông lại kiên nhẫn để được trò chuyện và ôm lấy nhau trong mỗi buổi sáng buổi chiều thế nhỉ? Vậy là, đứng trước mấy đứa, chị chỉ là mình, một sự hiện diện nhỏ bé và không cưỡng cầu.
ước sao cuộc sống của mấy đứa trong lành êm ả như bầu không khí chị được hít thở mỗi ngày khi ở nơi đó. chị ước, và cứ ước đi ước lại qua mỗi năm như thế.
cảm ơn mấy đứa.
viết đến đây mà không hề thở dài chút nào cả.
ai cũng từng là trẻ con
nhưng rồi ai cũng là người lớn
ai sẽ là người sống hay chết trước
ai sẽ là người buồn bã theo sau
ai sẽ đem nụ cười mưa mau
cho nhau những chiếc thân tình êm ấm
chị xin biết ơn.
Thương mến,